5/18/21

Thụ Nhân Thất Thập



Xin gửi tặng cả nhà U80:


Thụ Nhân Thất Thập



"Nhân sinh thất thập cổ lai hy" (*)
Các cụ Thụ Nhân thật lạ kỳ:
Thất thập hãy còn lo chính sự
Bảy mươi cũng vẫn ghép vần thi!
Học hành thuở ấy mình chung lối
Quậy phá khi nào ta với mi ...
Đà-lạt vẫn còn trong mộng tưởng
Mong ngày hội ngộ, sợ chia ly!

Nhan Ánh-Xuân
17/05/2021


(*) thơ Đỗ Phủ, nghĩa là: xưa nay
hiếm có người sống đến 70 tuổi.

******


Xin kính họa


Thụ Nhân Thất Thập



Xưa kia “thất thập cổ lai hy”,
Nay thọ bách niên chẳng dị kỳ.
Con hiếu chắt chiu nguồn phước hạnh;
Bạn hiền an ủi chốn văn thi.
Vườn sau xanh mướt cây thiên tuế;
Sân trước rộn vang tiếng họa mi.
Còn sống ngày nào, còn tận hưởng...
Bao giờ Đại hội, lại nâng ly (nhé!) 

Ai Cơ

Vi khuẩn ăn thịt người lan tràn Melbourne, Úc

Harriet Constable
BBC Future
17 tháng 5 2021

Adam Noel nghĩ anh chỉ bị muỗi cắn. Anh để ý vết mẩn đỏ hơi sưng ở phần sau cổ chân một tuần trước đó, nhưng vết sưng không đỡ chút nào.

Các bác sĩ nghĩ đó chỉ là một dạng kích ứng da. Hai tuần trôi qua, giờ thì gót chân anh có hẳn một cái lỗ.

"Có gì đó rất bất thường đang xảy ra," anh nghĩ, và lái xe đến Bệnh viện Austin ở Melbourne để khám lại.

Đó là tháng 4/2020 và dịch virus corona sau đó lây lan ở Úc. Nhân viên bệnh viện bị quá tải. Bác sĩ bảo anh vết thương sẽ sớm lành thôi.

Nghĩa tình chia cách

 thy lan thảo


Một chút hương xuân còn rơi rớt,
Gió se se lạnh mỗi đầu ngày,
Kỷ niệm theo thời gian trôi hết
Chờ đợi gì? Nắng sớm buổi mai…

Bây giờ không còn phải vướng víu
Bận bịu với thời gian hàng ngày
Không còn phải canh giờ báo thức
E mưa ngại gió, xe kẹt đầy …

Mơ ước cuối đời

Thy Lan Thảo

Vô cảm bàn tay run run cởi
Tháo bỏ giày saut bỏ nhung y
Trời trưa tháng hạ đầy trên lối
Đoàn người lầm lủi bước chân đi

Có mấy giọt mưa về khác lạ
Mới chớm hè sao lại có mưa
Lệnh đầu hàng mọi người vội vã
Tìm hướng đi, trời đã xế trưa…

Tiếng súng vẫn còn vang đâu đó
Nhà nhà cửa đóng dáng thập thò
Bàn tán tụ cùng nhau to nhỏ
Mặt buồn ủ dột nặng lòng lo…

5/13/21

Đái Thạch Bổ Thiên

Dạo:
Vênh vang đội đá vá trời,
Nào hay sức mọn đá rơi nát đầu.
Cóc cuối tuần:

戴 石 補 天

長 空 一 破 禍 聯 翩
戴 石 狂 蛙 欲 補 天.
志 大 可 憐 才 力 淺,
石 沉 勁 竭 便 歸 仙.

陳 文 良

Âm Hán Việt:


Đái Thạch Bổ Thiên

Trường không nhất phá, họa liên phiên,
Đái thạch, cuồng oa dục bổ thiên.
Chí đại, khả liên tài lực thiển,
Thạch trầm, kính kiệt, tiện quy tiên.

Trần Văn Lương

Dịch nghĩa:

Đội Đá Vá Trời (*)

Trời xanh vừa mới vỡ, tai họa kế tiếp nhau,
Đội đá, con ếch ngông muốn vá trời.
Chí thì lớn, (nhưng) đáng thương tài sức kém,
Đá nặng, sức kiệt, lập tức bỏ mình.

Ghi chú:

(*) Theo thần thoại Trung Hoa, thì câu chuyện vá trời (Luyện Thạch Bổ Thiên 煉石補天) đại khái như sau:

Nơi thượng giới, một ngày kia thủy thần Cung Công (共工) làm phản đem quân gây loạn. Hỏa thần Chúc Dung (祝融) bèn đưa quân ra đánh dẹp, cuối cùng đã thắng. Cung Công bị thua, tức giận va đầu vào núi Bất Chu (不周) ở phía Tây. Núi này là một trong mấy cây trụ chống trời nay bị Cung Công đụng gãy, làm một góc trời bị vỡ. Do đó, nước của dòng Thiên Hà theo chỗ vỡ đó chảy xuống trần, gây nên bao thảm họa.

Trước cảnh tai ương nước lửa, bà Nữ Oa (女媧) không nỡ nhìn dân chúng khổ, bèn quyết chí vá lại trời. Bà bay đi khắp nơi, tìm đá ngũ sắc để làm vật liệu và cuối cùng đã vá lại được bầu trời. Nhưng núi Bất Chu đã bị đổ, bầu trời thiếu chân chống nên Nữ Oa lại lấy chân của con rùa lớn (ngao 鰲) để thế vào.

Từ đó nước của Thiên Hà không còn chảy xuống trần để gây họa cho dân nữa.

Phỏng dịch thơ:

Đội Đá Vá Trời


Chín tầng chợt vỡ, khổ nơi nơi,
Đội đá, ếch toan chuyện vá trời.
Mộng lớn, nhưng tài hèn đức mọn,
Đá chèn, sức mỏn, xác thân phơi.

Trần Văn Lương
Cali, 5/2021



Lời than của Phi Dã Thiền Sư:


Thương thay con ếch muốn làm bà Nữ Oa đội đá vá trời!

Mộng thì lớn, nhưng than ôi, tài hèn đức bạc nên cuối cùng đành phải mất mạng dưới tảng

đá mình đội!

Chữ danh cùng tham vọng làm hại con người đến thế ư?

Biết sáng suốt để tự lượng sức mình quả thật khó thay, hỡi ơi!

******



Dạo:

Phải đâu đáy giếng nghếch trời,

Chẳng qua mệnh số xô rơi xuống trần!

Vịnh Cậu Ông Trời

Gặp thời điên đảo khắp muôn nơi,

Dẫu trót mang danh Cậu của Trời,

Lạc giọng giữa cuồng phong bão loạn,

Uềnh oang, ồm ộp, ruột gan phơi.

AiCơ HoàngThịnh
Melb, 5/2021