Dạo:
Dẫu mai sau có quay về,
Thì quê cũ đã muôn bề khác xưa.
Cóc cuối tuần:
Je Retournerais Si ...
Je voudrais que je puisse un jour revoir le lieu
Que j'ai jadis quitté quand les bêtes sauvages,
Venues du Nord, causaient d'innombrables ravages,
Me forçant à lui dire un douloureux adieu.
Ce jour, pourtant, je crains qu'il n'arrive jamais.
De fait, étant données la situation actuelle
Et l'indifférence terriblement cruelle
Du monde, tout espoir est éteint désormais.
Mais si, par miracle, ce pays devenait
Comme auparavant libre et que chaque personne
Pouvait se régaler de ce que Dieu lui donne,
Ce pauvre réfugié bien sûr retournerait.
À vrai dire, je sais qu'après si tant d'années,
Ayant souffert peines, misères et douleurs,
Le pays, submergé sous des flots de malheurs,
Est devenu l'une des terres condamnées.
Au fond de l'abîme, le tout a dû changer.
Quoique la nature semble rester la même,
Si grands sont les dégâts causés par le système
Qu'à mon retour serais-je un parfait étranger.
Je ne peux espérer revivre le passé,
Lequel a témoigné les jours de ma jeunesse.
Car si j'y retournais, je n'aurais que tristesse,
Le temps de beaux rêves a longtemps dépassé.
Je ne peux espérer retrouver l'innocence
Qui jadis rayonnait des beaux yeux des enfants.
Ores, il ne reste que les traits arrogants
Des ignobles gamins, débordant d'insolence.
Le peuple, après avoir vécu sous ce régime,
Devient complètement malhonnête et rusé.
On triche, on vole, on ment... Tout est utilisé.
Richesses et plaisirs, voilà le but ultime.
x
x x
Hélas, je saisis que ce jour ne viendra pas,
La destruction sans doute est à peu près totale.
Ayant abandonné toute essence morale,
Le pays a causé son triste et sûr trépas.
Il ne me reste alors que la désespérance.
La réalité me rend pleinement éperdu.
J'accepte enfin que tout est à jamais perdu.
Adieu, ma chère terre. Adieu, mon espérance.
Trần Văn Lương
Cali, mùa Quốc Hận 2026
Phỏng dịch thơ:
Tôi Sẽ Về Nếu ...
Tôi mong có ngày về thăm quê cũ,
Xa cách từ khi bầy thú Bắc phương
Ồ ạt vào gieo rắc lắm tai ương,
Khiến tôi phải chịu buồn thương tách bến.
Nhưng ngày đó, sợ không bao giờ đến,
Vì khi nhìn diễn biến tại quê hương,
Cùng lướt qua thái độ các đại cường,
Bao hy vọng bỗng dường như tan rã.
Tuy nhiên nếu Trời ban cho phép lạ,
Khiến quê nhà được sớm trả tự do,
Và dân lành như trước được ấm no,
Tôi quyết sẽ lần mò thăm quê cũ.
Nửa thế kỷ do sài lang làm chủ,
Đất nước đà gánh trọn đủ đau thương,
Nổi trôi qua khắp các nẻo đoạn trường,
Thành mảnh đất đáng thương cùng đáng tội.
Trong vực thẳm, tất cả đà thay đổi,
Dù thiên nhiên không quá đỗi khác xa,
Nhưng khi nhìn những tàn phá vừa qua,
Sẽ chẳng nhận ra quê nhà thuở trước.
Tôi biết chẳng bao giờ tìm lại được,
Một chút gì quen thuộc của ngày xanh,
Chỉ còn nghe lòng buốt giá lạnh tanh,
Khi mộng đẹp đã tan thành mây khói.
Chẳng còn có nét ngây thơ vô tội,
Trên mặt mày của tuổi trẻ an nhiên,
Nay chỉ còn vẻ ngạo mạn bưng biền,
Của một lũ thanh thiếu niên xấc xược.
Dân chúng cũng học theo bầy cướp nước,
Luôn lộng hành, ngang ngược, xảo, cuồng, điêu,
Cùng gian tham, dối trá ... đủ trăm điều,
Xem tiền bạc là mục tiêu tối thượng.
x
x x
Ngày trở lại, giờ đã thành ảo tưởng,
Chẳng còn gì đứng gượng đến hôm nay.
Để luân thường đạo đức phải xa bay,
Đất nước đã tự tìm dây thắt cổ.
Nỗi thất vọng như thủy triều cuồng nộ,
Nghĩ về quê lòng thống khổ vô bờ.
Cuối cùng rồi tất cả chỉ là mơ,
Vĩnh biệt đất xưa, giã từ hy vọng.
Trần Văn Lương
Cali, mùa Quốc Hận 2026
