12/31/22

🔴Thông Báo Đức Giáo Hoàng Vừa Mất - Xin Cầu Nguyện Đức Giáo Hoàng Biển Đ...

MỘT THỜI BÓNG ĐÁ

Hoàng Ngọc Nguyên

Pelé và WC 1970

Đỗ Thới Vinh - tiền đạo số 8

Đội tuyển Chúng ta may ra còn nhờ vài tên: 

Tỷ, Thanh, Hiếu, Rạng, Myo, Vinh, Th ách, Há, Nhung, Tư, Kane, Cụt…
Thân gởi Vũ Ngọc Ân &Vũ Ngô Khánh Truật

            Tin đến vào một ngày cuối năm (thứ năm 29-12) từ thành phố Sao Paulo của nước Ba Tây. Cho dù không hẳn là tin dữ, vì cả mấy ngày trước người ta đã có tin ông đã vào nhà thương cấp cứu từ cuối tháng 11 vì nhiễm trùng đường hô hấp và những biến chứng liên quan đến ung thư ruột. Ông đã 82, cho nên nhiều người vẫn nghĩ ông khó qua khỏi. Nay thì ông đã ra đi, phần nào hơi bất ngờ và hơi nhanh –Bất ngờ và nhanh, kiếp người thường kết thúc như thế. Và truyền thông quốc tế từ bao lâu nay đã sẵn sàng những lời ca ngợi một nhân vật lịch sử độc đáo trong làng cầu thế giới như thế.

Chẳng hiểu hiện nay có bao nhiêu người biết rằng Pelé là nhân vật đã thực sự đem nước Ba Tây và bóng đá Ba Tây đến với thế giới. Pelé cũng là cầu thủ duy nhất trên thế giới đã ba lần nâng cao chiếc Cúp Vô Địch World Cup (1958 tại Thụy Điển, 1962 tại Chile và 1970 tại Mexico). Trong những năm 60 và 70, có lẽ đâu đâu người ta cũng biết Pelé, cho dù cũng có không ít người không biết nước Ba Tây của Pelé cụ thể nằm chỗ nào. Và với sự thống trị của bóng đá Ba Tây trên làng cầu thế giới, từ hơn 60 năm qua, Pelé đã là biểu tượng của bóng đá toàn cầu hóa. 

Trong năm 1958 đó, Pelé đã nhanh chóng trở thành thần tượng của thế hệ trẻ trong niềm thán phục không tưởng được: một cầu thủ da đen làm lu mờ tất cả các cầu thủ da trắng nổi tiếng của các nước châu Âu bóng đá hùng mạnh bao đời. Và chuyện không tránh khỏi: Người ta bắt đầu tò mò tìm hiểu xem nước Ba Tây nằm ở đâu, và hiểu ít nhiều về truyền thống bóng đá của nước này với kỹ thuật giữ bóng, dắt bóng, chuyền bóng đặc sắc của cá nhân cầu thủ. 

Thực ra, chỉ có sự vô lý mới giải thích được vì sao năm 1950 Ba Tây không đoạt được World Cup đầu tiên cho mình khi giải này năm đó được tổ chức ngay trên sân nhà và Ba Tây quá mạnh so với Uruguay là nước vào chung kết – quá yếu và quá nhỏ. Nhưng Ba Tây lại thua Uruguay 1-2 ở phút cuối cùng 79 sau khi đã dẫn trước 1-0 và bị gỡ hòa 1-1 (Vào năm đó, thời gian một trận đấu chỉ có 80 phút). 

Ba Tây là một nước hiếm có ở Nam Mỹ. Thống kê năm 2022, dân số 214 triệu, và đến 56% là người da đen (do sư bộc phát của chế độ nô lệ kéo dài hơn ba thế kỷ và chỉ chấm dứt vào năm 1888) và phong trào di dân từ châu Âu. Để so sánh, Argentina có dân số 45 triệu, và Uruguay 4.5 triệu – cả hai nước này đều nói tiếng Tây Ban Nha và chủ trương “bạch hóa dân tộc”, tức xóa thiểu số bạch chủng trong xã hội với chính sách “chỉ có một giọt máu da trắng cũng là người da trắng”. Trong khi đó Ba Tây nói tiếng Bồ Đào Nha và có một đa số quá bán là người da đen, là thành phần nghẻo khó nhất trong nước vốn nghèo này. Nghèo đến mức trẻ da đen thích chơi bóng đá có khi phải gom giấy và giẻ rách lại làm trái banh. Theo câu chuyện về Pelé được ghi lại “Khi còn nhỏ, cái thú chơi bóng của cậu bé là chân trần chạy trên sân đất và trái banh được độn với vớ và giẻ - đó chính là khởi đầu một sự nghiệp lẫy lừng lâu dài”. Nhưng vùng Nam Mỹ bóng đá phát triển mạnh – một phần vì trẻ nghèo không có gì khác để chơi. Ba Tây với dân số vượt trội so với những nước láng giềng, và sự nghèo đói cũng vượt trội vào khoảng sau Đệ nhị Thế chiến, nhưng bóng đá cũng hơn hẳn những nước chung quanh. 

Nhờ WC 1958, nhờ Pelé, thế giới mới biết Ba Tây. Và chỉ biết đến Pelé trong giải vô địch thế giới này có lẽ cũng không công bằng. Một số trong chúng ta có thể còn nhớ lại, vào thời đó, những tên tuổi anh hùng khác, đặc biệt là Garrincha, (lúc đó 25, so với Pelé 18) là một tiền đạo nổi bật với  tài điều khiển quả bóng như một người đôi chân có nam châm thu hút trái bóng. Đến WC 1962, Garrincha còn nổi bật hơn nữa, được xem là thiên tài hiếm có đã đem đến cho Ba Tây chiếc cúp vàng thứ hai, và riêng Garrincha đạt được Đôi Giày Vàng cho cầu thủ ghi bàn nhiều nhất (9 bàn thắng), và Quả Bóng Vàng cho cầu thủ hay nhất. Pelé bị thương đầu gối sau trận đầu tiên trong WC 1962. Năm 1966, WC tại Anh, đến phiên Garrincha bị thương ở đầu gối sau 2 trận đấu cho nên phải tạm thời giã từ sân cỏ. Lúc đó ông đã 31. Năm 1970, Ba Tây đoat WC tại Mexico, đội tuyển chỉ có Pelé (lúc đó đã 30), không có Garrincha, nhưng Pelé sáng chói trong trận chung kết Ba Tây thắng Ý 4-1.

Nói đến thời vàng son của bóng đá Ba Tây, người Việt thế hệ đó không khỏi nhớ đến thời “trưởng thành” của bóng đá Miền Nam – những năm cuối thập niên 50 và những năm đầu của thập niên 60 với những đội bóng gây hào hứng vô kể cho khán giả bóng đá tại những sân Tao Đàn (Vườn Ông Thượng), sân bóng đá Quân Đội, và sau đó là sân Cộng Hòa. Sân Tao Đàn nằm một bên đường Huyền Trân Công Chúa, nhìn qua Dinh Độc Lập, nhỏ (sức chứa khoang 15.000 người) nhưng ấm cúng, nhất là những khi có đá đèn. Trên sân đó chúng ta đã từng chứng kiến sự đua tranh giữa những đội lớn như Tổng Tham Mưu, AJS (Thanh niên Thể thao), Cảnh sát, Ngôi sao Gia Định, Câu lạc bộ Thể thao Saigon (CSS), Quan Thuế… Và có những cầu thủ không thể quên được như Đỗ Thới Vinh, Đỗ Quang Thách, Phạm Văn Rạng, Nguyễn Ngọc Thanh, Hà Tam (Há), Hùng 1, Hùng 2, Ngầu, Phát, Đực 1, Đực 2, Nhung (Pierre), Kane… Khó quên nhất trong đó là Đỗ Thới Vinh, số 8, từ Quân Cụ qua Tổng Tham Mưu, nhỏ con nhưng nhanh và dẫn banh hay – vẫn được gọi xứng đáng là Pelé Việt Nam. Vinh chính là linh hồn của đội tuyển Việt Nam thời đó. Cũng khó quên những đội nước ngoài đã đến Saigon, như Djurgarden (Thụy Điển), Nam Hoa, Đông Phương, Peru… 

Bóng đá trở thành một phần của đời sống thuở đó cũng nhờ báo chí hăng say vào trận. Nói đến thời đó, chúng ta không thể quên Huyền Vũ và điệu nhạc mở đầu các chương trình tường thuật các trận đấu của ông. Huyền Vũ, một đại úy trong quân đội VNCH, là người tường thuật bóng đá hấp dẫn chưa từng có đã khiến cho chúng ta luôn luôn cảm thấy sôi nổi theo ông. Và về báo chí, chớ quên tờ Đuốc Thiêng, tuần báo đóng đô tại số 24 đường Nguyễn An Ninh (người viết bài này thứ hai nào cũng chầu chực có mặt ở nơi này vào lúc 1 giờ trưa chỉ để mua một tờ báo và xem có bài chùa của mình không - trước khi đạp xe trở lại lớp đệ tứ trường Chu Văn An đường Trần Bình Trọng), cùng những nhà báo thể thao “nổi danh tài sắc một thời” như Thiệu Võ, Hoa Lê… 

Người ta nói vào 1-2 năm cuối đời, Pelé phải chống nạng mà đi. Nhưng nay thì ông đã qua đời, và chắc rằng hàng trăm triệu người trên thế giới này thuộc thế hệ của ông hay trước và sau thế hệ đó, đang ngậm ngùi trước sự ra đi này. Những người cao niên trên 70 hẳn bén nhạy hơn lớp phía dưới về quy luật của muôn đời. Người ta đang nhắc lại một lời tâm tình trước đây của ông: Tôi được sinh ra để chơi bóng, cũng như Beethoven được sinh ra để viết nhạc và Michelangelo được sinh ra để vẽ. 

Những lời chia buồn đã không ngớt được nói lên cho nhân vật huyền thoại này. Santos FC, câu lạc bộ đầu tiên của Pelé đã dựng lên hình ảnh của ông trên Twitter với hàng chữ “Bất diệt”. Cầu thủ Neymar, một trong những cầu thủ nổi tiếng nhất của Ba Tây hiện nay, đang chơi cho Paris Saint Germain, đã nói “Pelé đã thay đổi tất cả. Ông đã chuyển bóng đá thành một nghệ thuật, một môn chơi giải trí. Ông đã cho người nghèo, người da đen một tiếng nói, và đặc biệt hơn cả, ông đã làm cho thế giới thấy được Ba Tây. Bóng đá và Ba Tây đã nâng cao vị thế của mình nhờ Vua Bóng Đá”. Chỉ cần nhắc lại: lần cuối cùng Ba Tây được World Cup là cách đây 20 năm tại Đại Hàn! 

Bởi thế bao giờ Ba Tây cũng phải một lòng một dạ nhớ ơn Pelé đã mang đất nước đến với thế giới. Và bóng đá cũng chẳng thể quên được chính Pelé đã làm khởi sắc một môn chơi có thể đã đi vào sự nhàm chán nếu không có lối chơi ảo thuật của đôi bàn chân của Ba Tây, lối chơi của Pelé. 

Bởi vậy, sự so sánh của tổ chức FIFA (Bóng đá Thế giới) vào năm 2000 xem Pelé và Maradona là hai cầu thủ nổi bật nhất của thế kỷ 20 chỉ có tính chính trị mà thiếu tình người trong đó. Làm sao Maradona, từng nổi tiếng với “God’s hand” trong WC 1986 (Argentina vô địch thế giới năm này), “bàn tay ảo thuật” (không phải bàn chân), người từng ngụp lặn trong nghiện ngập, và chỉ thắng được một WC, có thể so sánh được với Pelé! 

Với người đã biết bóng đá là một nguồn hạnh phúc của loài người, chỉ có Pelé!



ĐÊM CUỐI TUẦN CUỐI THÁNG CUỐI NĂM

Thấm thoát sắp xong vòng nhật nguyệt
Tóc đã đậm thêm nét thời gian
Đông miên giăng xám trời sương tuyết
Vàng võ bên song, tháng năm tàn!

Một bước ly hương dài vạn dặm
Ngổn ngang trăm mối giữa quê người
Sau lưng cố quốc xa thăm thẳm
Trước mặt thiên di lạc mù khơi!

Một thời binh lửa còn âm ỉ
Bao năm vẫn thắp nén hương lòng
Tưởng tiếc anh linh, hồn tử sĩ
Ngậm ngùi thương một dải non sông.

Nghiêng hồ trường, rót đầy ly cạn
Uống cho vơi nỗi nhớ tan đàn
Nhớ cả chiến hào đêm về sáng
nhìn hoa đăng thầm ước bình an.

Đêm viễn phố màn sương dần trải
Sơn khê như ẩn, hiện... xa xăm!
Nhìn càn khôn mơ hồ khép lại
đêm cuối tuần, cuối tháng... cuối năm!
HUY VĂN
31/12/2022

12/27/22

Cáo Phó - Hà Minh Quang



Toàn văn diễn từ của Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelenskiy trước lưỡng viện Quốc Hội Hoa Kỳ

Cảm ơn các bạn rất nhiều.
Cám ơn rất nhiều vì sự chào đón nồng nhiệt dành cho tôi. Cảm ơn các bạn.
Thật quá sức hân hạnh đối với tôi. Tất cả điều này dành cho những người tuyệt vời của chúng tôi.
Cảm ơn các bạn rất nhiều.


Người Mỹ thân mến, 
ở tất cả các tiểu bang, thành phố và cộng đồng, tất cả những người coi trọng tự do và công lý, những người trân trọng nó mạnh mẽ như chúng tôi, những người Ukraine ở các thành phố của chúng tôi,trong mỗi và mọi gia đình, tôi hy vọng những lời tôn trọng và biết ơn của tôi sẽ vang vọng trong mỗi trái tim người Mỹ.

Thưa bà Phó Tổng thống, 
tôi cảm ơn bà vì những nỗ lực của bà trong việc giúp đỡ Ukraine. 
Thưa bà Chủ tịch Hạ Viện
bà đã dũng cảm đến thăm Ukraine trong cuộc chiến tranh toàn diện. Cảm ơn rất nhiều. Vinh dự lớn lao. Cảm ơn các bạn.

Tôi rất vinh dự được ở đây. Kính thưa các thành viên của Quốc hội,
các đại diện của cả hai đảng cũng đã đến thăm Kyiv, tôi chắc chắn, trong tương lai các nghị sĩ và thượng nghị sĩ đáng kính của cả hai đảng, cũng sẽ đến thăm Ukraine,

thưa các đại diện thân mến của cộng đồng hải ngoại,hiện diện trong căn phòng này,và lan rộng khắp đất nước; 

các nhà báo thân mến, tôi rất vinh dự được có mặt tại Quốc hội Hoa Kỳ và nói chuyện với các bạn và toàn thể người dân Mỹ.

Bất kể

tất cả những gian truân và tình cảnh diệt vong và u ám, Ukraine đã không sụp đổ. Ukraine đang sống và quật khởi. Cảm ơn các bạn.

Và tôi có lý do chính đáng để chia sẻ với các bạn chiến thắng chung đầu tiên của chúng ta:

Chúng ta đã đánh bại Nga trong cuộc chiến giành tâm trí của thế giới.

Chúng ta không sợ hãi, và bất cứ ai trên thế giới cũng không nên khiếp sợ người Nga.

Người Ukraine đã giành được chiến thắng này, và điều đó mang lại cho chúng ta lòng can đảm truyền cảm hứng cho toàn thế giới.

Người Mỹ

đã giành được chiến thắng này, và đó là lý do tại sao các bạn đã thành công trong việc đoàn kết cộng đồng toàn cầu để bảo vệ tự do và luật pháp quốc tế.

Người Âu Châu đã giành được chiến thắng này, và đó là lý do tại sao Âu Châu giờ đây mạnh mẽ và độc lập hơn bao giờ hết.

Bạo chúa Nga đã mất quyền kiểm soát đối với chúng tôi. Và nó sẽ không bao giờ ảnh hưởng đến tâm trí chúng tôi nữa.

Tuy nhiên, chúng ta phải làm mọi điều cần thiết để bảo đảm rằng

các quốc gia ở Nam bán cầu cũng giành được chiến thắng như vậy.

Tôi biết thêm một điều nữa, tôi cho là rất quan trọng: Người Nga sẽ chỉ có cơ hội được tự do khi họ đánh bại Điện Cẩm Linh trong tâm trí họ. Tuy nhiên, trận chiến vẫn tiếp tục, và chúng ta phải đánh bại Điện Cẩm Linh trên chiến trường, vâng, đúng thế.

Trận chiến này không chỉ vì lãnh thổ, hay vì phần này hay phần khác của Âu Châu. Trận chiến không chỉ vì cuộc sống, tự do và an ninh của người Ukraine hay bất kỳ quốc gia nào khác mà Nga cố gắng chinh phục. Cuộc đấu tranh này sẽ xác định con cháu chúng ta sẽ sống trong thế giới nào, và những thế hệ tương lai sau đó nữa sẽ sống ra sao.

Nó sẽ xác định liệu đó có phải là một nền dân chủ cho người Ukraine và cho người Mỹ - cho tất cả mọi người hay không. Trận chiến này không thể bị đóng băng hoặc hoãn lại. Nó không thể bị bỏ qua, hy vọng rằng đại dương hoặc một cái gì đó khác sẽ cung cấp một sự bảo vệ.

Từ Hoa Kỳ đến Trung Quốc, từ Âu Châu đến Mỹ Châu Latinh và từ Phi Châu đến Úc, thế giới quá liên kết và phụ thuộc lẫn nhau đến mức không có thể đứng sang một bên và đồng thời cảm thấy an toàn khi một trận chiến như vậy tiếp diễn.

Hai quốc gia của chúng ta là đồng minh

trong trận chiến này. Và năm tới sẽ là một bước ngoặt, tôi biết điều đó, thời điểm mà lòng dũng cảm của người Ukraine

và quyết tâm của người Mỹ phải bảo đảm tương lai cho nền tự do chung của chúng ta, nền tự do của những người đại diện cho các giá trị của họ.

Thưa quý vị và các bạn — thưa quý vị và các bạn, những người Mỹ thân mến, ngày hôm qua trước khi đến Washington, DC, tôi đã ở tiền tuyến tại Bakhmut của chúng tôi. Trong thành trì của chúng tôi ở phía đông Ukraine, ở Donbass. Quân đội Nga và lính đánh thuê đã không ngừng chiếm lấy Bakhmut kể từ tháng Năm. Họ đã quyết liệt giành lấy nó cả ngày lẫn đêm, nhưng Bakhmut vẫn đứng vững.

Năm ngoái — năm ngoái, 70,000 người đã sống ở đó tại Bakhmut, trong thành phố đó, và bây giờ chỉ còn rất ít thường dân ở lại.Mỗi tấc đất đó đều thấm máu;tiếng súng nổ ầm ầm từng giờ.

Các chiến hào ở Donbas đổi chủ nhiều lần trong ngày trong các trận giao tranh ác liệt, thậm chí là đánh xáp lá cà. Nhưng Donbas của Ukraine vẫn đứng vững.

Người Nga — Người Nga sử dụng mọi thứ,

mọi thứ họ có để chống lại Bakhmut và các thành phố xinh đẹp khác của chúng tôi. Quân xâm lược có lợi thế đáng kể về pháo binh. Họ có lợi thế về đạn dược.

Họ có nhiều hỏa tiễn và máy bay hơn chúng tôi từng có. Đó là sự thật, nhưng lực lượng phòng thủ của chúng tôi đứng vững. Và - và tất cả chúng ta đều tự hào về họ.

Chiến thuật của người Nga rất bán khai. Họ đốt cháy và phá hủy mọi thứ họ nhìn thấy. Họ đã gửi những tên côn đồ ra tiền tuyến. Họ đã gửi những người bị kết án ra chiến trường.

Họ ném mọi thứ chống lại chúng tôi, tương tự như một chế độ độc tài khác, trong Trận chiến Bulge. Họ đã ném tất cả những gì họ có để chống lại thế giới tự do. Giống như những người lính Mỹ dũng cảm đã giữ vững phòng tuyến và đánh trả lực lượng của Hitler trong 
Lễ Giáng Sinh năm 1944, những người lính Ukraine dũng cảm cũng đang làm điều tương tự với lực lượng của Putin vào dịp Lễ Giáng Sinh này.

Ukraine — Ukraine giữ vững phòng tuyến của mình và sẽ không bao giờ đầu hàng. Vì vậy, vì vậy, bạo quyền vốn không thiếu sự tàn ác, đã tấn công vào cuộc sống của những người dân tự do - và sự hỗ trợ của các bạn là rất quan trọng, không chỉ giúp chúng tôi đứng vững trong cuộc chiến đó mà còn đi đến bước ngoặt là giành chiến thắng trên chiến trường.

Chúng tôi có pháo binh, vâng. Cảm ơn các bạn. Chúng tôi có nó. Đủ chưa? Thành thật mà nói, không thực sự đủ. Để bảo đảm Bakhmut không chỉ là thành trì kìm hãm Quân đội Nga, mà để Quân đội Nga có thể rút lui hoàn toàn, cần phải có thêm nhiều đại bác và đạn pháo. Nếu vậy, giống như Trận chiến Saratoga, cuộc chiến giành Bakhmut sẽ thay đổi quỹ đạo cuộc chiến giành độc lập và tự do của chúng ta.

Nếu những

người yêu nước của các bạn ngăn chặn khủng bố của Nga chống lại các thành phố của chúng tôi, điều đó sẽ cho phép những người yêu nước Ukraine làm việc hết mình để bảo vệ nền tự do của chúng tôi.

Khi Nga - khi Nga không thể tiếp cận các thành phố của chúng tôi bằng pháo binh, họ sẽ cố gắng tiêu diệt người dân chúng tôi bằng các cuộc tấn công hỏa tiễn.

Hơn thế nữa, Nga đã tìm thấy một đồng minh trong việc này - trong chính sách diệt chủng này: đó là Iran.

Hàng trăm máy bay không người lái chết người của Iran được gửi đến Nga - hàng trăm chiếc đã trở thành mối đe dọa đối với cơ sở hạ tầng quan trọng của chúng tôi. Đó là cách một kẻ khủng bố đã tìm thấy kẻ khủng bố khác.

Chỉ là vấn đề thời gian khi chúng tấn công các đồng minh khác của các bạn nếu chúng ta không ngăn chặn chúng ngay bây giờ. Chúng ta phải làm điều đó. Tôi tin rằng không nên có điều cấm kỵ nào giữa chúng ta trong liên minh của chúng ta.

Ukraine không bao giờ yêu cầu lính Mỹ chiến đấu trên đất của chúng tôi thay cho chúng tôi. Tôi bảo đảm với các bạn rằng những người lính Ukraine có thể tự mình điều khiển xe tăng và máy bay Mỹ một cách hoàn hảo.

Hỗ trợ tài chính cũng cực kỳ quan trọng và tôi muốn cảm ơn các bạn, cảm ơn các bạn rất nhiều, cảm ơn các bạn về cả gói tài chính mà các bạn đã cung cấp cho chúng tôi và những gói mà các bạn có thể sẵn sàng quyết định.

Tiền của các bạn không phải là tiền bác ái. Đó là một khoản đầu tư vào nền dân chủ và an ninh toàn cầu mà chúng tôi giải quyết theo cách có trách nhiệm nhất.

Người Nga, người Nga thực sự có thể ngăn chặn sự xâm lược của mình nếu họ muốn, nhưng các bạn có thể đẩy nhanh chiến thắng của chúng tôi. Tôi biết điều đó. Và nó, nó sẽ chứng minh cho bất kỳ kẻ xâm lược tiềm tàng nào rằng không ai có thể thành công trong việc phá vỡ biên giới quốc gia, không ai có thể phạm tội ác và cai trị người dân trái với ý muốn của họ. Sẽ là ngây thơ nếu chờ đợi những bước đi hướng tới hòa bình từ Nga, vốn thích trở thành một quốc gia khủng bố. Người Nga vẫn bị điện Cẩm Linh đầu độc.

Việc khôi phục trật tự luật pháp quốc tế là nhiệm vụ chung của chúng ta. Chúng ta cần hòa bình, vâng.Ukraine đã đưa ra các đề xuất mà tôi vừa thảo luận với Tổng thống Biden, công 
thức hòa bình của chúng tôi, 10 điểm nên và phải được thực hiện vì an ninh chung của chúng tôi, được bảo đảm trong nhiều thập kỷ tới và hội nghị thượng đỉnh có thể được tổ chức.

Tôi vui mừng nói rằng Tổng thống Biden đã ủng hộ sáng kiến hòa bình của chúng tôi ngày hôm nay. Mỗi người trong số các bạn, thưa quý vị và các bạn, có thể hỗ trợ việc thực hiện 
để bảo đảm rằng sự lãnh đạo của Hoa Kỳ vẫn vững chắc, lưỡng viện và lưỡng đảng. Cảm ơn các bạn.

Các bạn có thể tăng cường các biện pháp trừng phạt để khiến Nga cảm thấy sự xâm lược của họ thực sự tàn khốc như thế nào. Các bạn thực sự có khả năng giúp chúng tôi đưa ra công lý tất cả những người đã bắt đầu cuộc chiến tranh tội phạm vô cớ này.

Hãy làm điều đó. Hãy bắt kẻ khủng bố - hãy bắt nhà nước khủng bố phải chịu trách nhiệm về hành vi khủng bố và xâm lược của mình và bồi thường mọi tổn thất do cuộc chiến này gây ra. Hãy để thế giới thấy rằng Hoa Kỳ đang ở đây.

Thưa quý vị — thưa quý vị và các bạn, người Mỹ, trong hai ngày nữa chúng tôi sẽ mừng Lễ Giáng Sinh. Có lẽ dưới ánh nến.

Không phải vì chúng tôi muốn nó lãng mạn hơn, không phải, nhưng bởi vì sẽ không có, sẽ không có điện. Hàng triệu người sẽ không có máy sưởi cũng như nước sinh hoạt. Tất cả những điều này sẽ là kết quả của các cuộc tấn công bằng hỏa tiễn và máy bay không người lái của Nga vào cơ sở hạ tầng năng lượng của chúng tôi.

Nhưng chúng tôi không phàn nàn. Chúng tôi không phán xét và so sánh cuộc sống của ai dễ dàng hơn. Hạnh phúc của các bạn là sản phẩm của an ninh quốc gia của các bạn; kết quả của cuộc đấu tranh giành độc lập và nhiều chiến thắng của các bạn.

Chúng tôi, những người Ukraine, cũng sẽ trải qua cuộc chiến giành độc lập và tự do với phẩm giá và thành công.

Chúng tôi sẽ ăn mừng Giáng Sinh. Mừng Lễ Giáng Sinh và dù không có điện, ánh sáng niềm tin của chúng tôi vào chính mình sẽ không bị dập tắt. Nếu người Nga - nếu hỏa tiễn của Nga tấn công chúng tôi, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để tự bảo vệ mình.

Nếu họ tấn công chúng tôi bằng máy bay không người lái của Iran và người dân của chúng tôi sẽ phải đến hầm tránh bom vào đêm Giáng Sinh, người Ukraine vẫn sẽ ngồi xuống bàn để mừng lễ và cổ vũ lẫn nhau.

Và chúng tôi không cần nói ra cũng biết ước muốn của mọi người, vì chúng tôi biết rằng tất cả chúng ta, hàng triệu người Ukraine, đều mong muốn giống nhau: Chiến thắng. Chỉ có chiến thắng.

Chúng tôi đã xây dựng Ukraine hùng mạnh, với những con người mạnh mẽ, quân đội mạnh mẽ, các thể chế vững mạnh cùng với các bạn. Chúng tôi đã phát triển những bảo đảm an ninh mạnh mẽ cho đất nước của chúng tôi và cho toàn bộ Âu Châu và thế giới, cùng với các bạn. Và cùng với các bạn, chúng tôi sẽ khống chế tất cả những người thách thức tự do.

Đây sẽ là cơ sở để bảo vệ nền dân chủ ở Âu Châu và trên thế giới. Bây giờ, vào dịp Giáng Sinh đặc biệt này, tôi muốn cảm ơn tất cả các bạn. Tôi cảm ơn mọi gia đình người Mỹ đã trân trọng sự ấm áp trong ngôi nhà của mình và mong muốn sự ấm áp đó đến với những người khác. Tôi cảm ơn Tổng thống Biden và cả hai đảng, tại Thượng viện và Hạ viện, vì sự hỗ trợ vô giá của các bạn.

Tôi cảm ơn các thành phố và công dân của các bạn đã ủng hộ Ukraine trong năm nay, những người đã tiếp đón những người Ukraine của chúng tôi, những người dân của chúng tôi, những người đã vẫy cờ quốc gia của chúng tôi, những người đã hành động để giúp đỡ chúng tôi.

Cảm ơn tất cả các bạn, từ tất cả những người hiện đang ở tiền tuyến, từ tất cả những người đang chờ đợi chiến thắng.

Đứng đây hôm nay, tôi nhớ lại những cuộc chiến của tổng thống Franklin Delano Roosevelt, mà tôi nghĩ là rất tốt cho thời điểm này.

Nhân dân Mỹ bằng sức mạnh chính nghĩa của mình đã giành thắng lợi tuyệt đối.

Người Ukraine chắc chắn cũng sẽ thắng.

Tôi biết rằng mọi thứ phụ thuộc vào chúng tôi, vào các lực lượng vũ trang Ukraine, nhưng còn rất nhiều điều phụ thuộc vào thế giới. Rất nhiều thứ trên thế giới phụ thuộc vào các bạn.

Khi tôi ở Bakhmut ngày hôm qua, các anh hùng của chúng ta đã trao cho tôi lá cờ, lá cờ chiến đấu, lá cờ của những người bảo vệ Ukraine, Âu Châu và thế giới bằng cái giá của mạng sống mình.

Họ yêu cầu tôi mang lá cờ này đến các bạn, đến Quốc hội Hoa Kỳ, đến các thành viên Hạ viện và thượng viện nơi mà những quyết định của họ có thể cứu hàng triệu người.

Vì vậy, hãy để những quyết định này được thực hiện. Hãy để lá cờ này ở lại với các bạn, thưa quý vị và các bạn. Lá cờ này là biểu tượng cho chiến thắng của chúng ta trong cuộc chiến này. Chúng ta đứng vững, chúng ta chiến đấu và chúng ta sẽ chiến thắng vì chúng ta đoàn kết - Ukraine, Mỹ và toàn bộ thế giới tự do.

Chỉ một điều, nếu tôi có thể, điều cuối cùng - cảm ơn các bạn rất nhiều, xin Chúa bảo vệ những người lính và công dân dũng cảm của chúng ta, xin Chúa mãi mãi phù hộ cho Hợp chủng quốc Hoa Kỳ.

Chúc Giáng Sinh vui vẻ và một năm mới hạnh phúc, thắng lợi. Slava Ukraine. Niềm tự hào cho Ukraine.


Đọc: Nguyên văn bài phát biểu bằng tiếng Anh

12/24/22

Chúc Mừng Giáng Sinh & Năm Mới


Kính Chúc Quí Thây-Cô, Các Thụ Nhân khắp nơi & Gia đình
Những ngày Nghỉ Giáng Sinh Vui Vẻ
Năm Mới 2023 An Khang

CHÚC MỪNG NOEL & NĂM MỚI




















Kính chúc Quí Thầy Cô cùng các Anh-Chị 
Một đêm Giáng sinh đầm ấm và vui vẻ cùng gia đình
Một năm mới dồi dào sức khỏe và nhiều may mắn
thân kính ,
Ngô Bích-Ngọc

TỪ CON TIM MỘT BẬC LÃO NIÊN

Hoàng Ngọc Nguyên
Ngày 22-12, hai ngày trước Lễ Giáng Sinh, Tổng thống Joe Biden đã có những lời tâm sự gởi gắm đến người dân Mỹ. Ông đã khá dũng cảm khi thẳng thắn nêu lên hiện trạng chia rẽ, phân hóa nơi người dân. Ông là chính khách đầu tiên, tổng thống đầu tiên, dám nói: “Chính trị của chúng ta đã trở nên quá cuồng nộ, quá hạ cấp, quá đảng phái. Chúng ta thường xem nhau như kẻ thù, không phải như láng giềng; với tư cách là đảng viên đảng Dân Chủ hoặc đảng Cộng Hòa, thay vì với tư cách là những người Mỹ đồng bào. Chúng ta trở nên quá chia rẽ”.

Chọn thời điểm mùa Giáng Sinh để nói lên những lời tâm huyết này, ông Biden muốn người dân Mỹ, trong ánh sáng Phúc Âm, biết tin cậy nhau, thương yêu nhau, hợp quần, đoàn kết, tránh sự oán thù, chia rẽ - như những chân lý của cuộc sống. Sống trong đất nước, trong xã hội, người dân phải nghĩ, phải biết cách đến với nhau và mở rộng vòng tay cho nhau. Chân lý nằm trong lý tưởng đó, khi chúng ta sống trong một đất nước đa chủng, đa nguồn, đa văn hóa, người ta cần nhau hơn bao giờ hết, nhưng cảm thấy xa lạ, không cần biết đến nhau hơn bao giờ hết.

Những lời tâm tình của Ông Biden chưa quá 19 phút, ghi lại chưa quá 1.200 chữ, cho nên chỉ làm cho người nghe, người đọc lắng dịu trong tâm tư, tâm tình, nhưng chưa đủ khả năng khai sáng tâm trí. Lối sống Mỹ thường giới hạn quan hệ giữa người và người trong câu chào hỏi “How are you”, nhưng ít khi đi xa hơn đến mức con người có thể gần nhau. Ngược lại, ngay từ thời xa xưa, quan hệ giữa người và người trong nước Mỹ đã có những “uẩn khúc” về màu da, về chủng tộc, về tôn giáo, về giàu nghèo, về quyền lực chính trị và về quan hệ liên bang-tiểu bang…

Sự thù oán đầu tiên đã phát sinh từ cuộc Nội chiến 1961-65 đã khiến cho hơn 700.000 người thuộc hai miền phải nằm xuống, nhưng cuộc Nội chiến này cũng có nguyên ủy trong cơ cấu và định chế chính trị liên bang-tiểu bang và lưỡng đảng của nước Mỹ. Vì là một đất nước của cơ hội (land of opportunities), là “vùng đất hứa” (land of promises), cho nên nước Mỹ, “vùng đất của di dân” (land of immigrants) bao giờ cũng có những bất ổn với khả năng trở thành một vấn đề tiềm tàng chính trị. Nước Mỹ lúc thì mở cửa (lúc cần người) lúc thì đóng (lúc không kham nổi). Đối với thành phần dân chúng khốn cùng (underprivileged), chính phủ lúc thì mở rộng hầu bao, lúc thì siết lại… Những vấn đề đại loại như thế làm cho xã hội khó có tiếng nói chung.

Đặc biệt từ dưới thời Tổng thống Barack Obama (2009-2016), từ năm 2010, một phong trào da trắng cực hữu đã nổi lên ngày càng mạnh như một loại “Tea Party”, được trang bị bằng chủ thuyết “Christian nationalism”, để tấn công vào đường lối phúc lợi xã hội của ông cùng lớp người da đen mà họ cho rằng đang mạnh lên nhờ ông Obama. Những phe nhóm da trắng siêu đẳng (white supremacist) này ngày càng phát triển, nhất là trong khu vực nông thôn và lao động ngoại ô, và được thúc đẩy khuyến khích mạnh từ ngày Donald Trump vào Tòa Bạch Cung đang tìm cách tạo một sự ủng hộ bảo thủ cực đoan trong phía quần chúng Cộng Hòa. Cụ thể là những nhóm Qanon, Proud Boys, Oath Keepers, Patriots… mở rộng thế lực “bạch chủng siêu đẳng”… và không ngại trang bị vũ khí khi xuống đường, dựa vào “Đệ nhị Tu chánh án”. “Chủ nghĩa dân tộc Cơ đốc giáo” đã khiến cho giới chính trị dân cử của Cộng Hòa một phần phải theo đuôi, theo đuổi “chính sách MAGA”. Và cũng cần nói rằng trong khi đa số người Mỹ gốc Á tránh xa những xu hướng chính trị nguy hiểm và phiêu lưu này, một số Mỹ gốc Việt “thức thời” - nhất là những nhà chính trị ở O.C., đã không ngại khoác chiếc áo cầm chuông lên mình.

Đó là những vấn đề ông Biden không tiện nói trong những lời tâm tình hòa giải đơn giản này. Và khi ông không nói ra “vì lý do chính trị không tiện nói”, đương nhiên, người ta chưa thể thấy được có khả năng nào, khi nào và trong điều kiện nào, nước Mỹ tìm lại sự bình yên - nếu có.

Tuy nhiên, bài nói chuyện với những lời lẽ tâm tình tha thiết của lão trượng Joe Biden đã cho thấy con người của ông. Chúng ta chưa hề nghe những lời lẽ nhân bản từ tốn đó từ một con người như Donald Trump cho dù ông ta đã ở trong Tòa Bạch Cung cũng bốn mùa Giáng Sinh – trước khi gần đất xa trời. Chúng ta cũng chưa hề nghe từ bất cứ người lãnh đạo nào trong đảng Cộng Hòa nói lên mối quan tâm, xót xa, lo ngại trước sự phân hóa ngày càng tan nát nơi nơi giữa hai đảng, giữa các tiểu bang, giữa các tôn giáo, giữa các chủng tộc.

Nay thì chúng ta đã nghe từ Tổng thống Joe Biden. Chúng ta nay có thể thấy niềm vui tràn lên lồng ngực, và sau đó là nỗi buồn chìm lắng trong tâm tư.

Giữa nói và làm, đó là một con đường chông gai và bình thường không thiếu gì người phải bỏ cuộc.

Tuy nhiên, mọi chuyện phải bắt đầu từ nhận thức.

Dù sao, hãy nghe ông Biden nói:

Good afternoon.

“Món Quà kỳ diệu đã được ban tặng một cách âm thầm, lặng lẽ làm sao.”

Trung tâm của câu chuyện Giáng sinh là một sự tĩnh lặng. Một đêm tĩnh lặng khi tất cả thế giới trở nên tĩnh lặng và tất cả sự lôi cuốn, tất cả tiếng động, tất cả những gì chia rẽ chúng ta, những gì khiến chúng ta chống đối nhau, tất cả - tất cả mọi thứ dường như rất quan trọng nhưng thực sự không phải thế, tất cả đều tan biến trong tĩnh lặng của buổi tối mùa đông.

Và chúng ta nhìn lên bầu trời, nhìn vào một ngôi sao đơn độc, tỏa sáng hơn tất cả những ngôi sao còn lại, dẫn dắt chúng ta nhìn về sự ra đời của một đứa trẻ - đứa trẻ mà những người theo đạo Cơ đốc tin là con của Chúa; giờ đây, thật kỳ diệu, ở đây giữa chúng ta trên Trái đất này, đang mang lại hy vọng, tình yêu, hòa bình và niềm vui cho thế giới.

Vâng, đó là một câu chuyện đã hơn 2.000 năm rồi, nhưng vẫn còn rất sống động cho đến ngày nay. Chỉ cần nhìn vào mắt trẻ thơ vào buổi sáng Giáng Sinh, hoặc lắng nghe tiếng cười của một gia đình bên nhau trong mùa lễ này sau bao nhiêu năm — sau bao nhiêu năm xa cách. Chỉ cần cảm thấy hy vọng dâng lên trong lồng ngực khi chúng ta cất tiếng hát “Bài ca ca ngợi Thánh thần,” cho dù trước đó đã hát chẳng biết bao nhiêu lần.

Vâng, cho dù sau 2000 năm, Lễ Giáng Sinh vẫn có sức mạnh nâng chúng ta dậy, đưa chúng ta đến với nhau, thay đổi cuộc đời, thay đổi thế giới.

Câu chuyện Giáng sinh là trọng tâm của lễ Giáng sinh - đức tin Kitô giáo. Những thông điệp về hy vọng, tình yêu, hòa bình và niềm vui, cũng mang tính phổ quát cho tất cả mọi người.

Nó nói với tất cả chúng ta, cho dù chúng ta theo đạo Cơ đốc, Do Thái, Ấn Độ giáo, Hồi giáo, Phật giáo hay bất kỳ đức tin nào khác, hay không có đức tin nào cả. Nó nói với tất cả chúng ta là những con người ở trên thế gian này phải quan tâm đến nhau, đùm bọc nhau và yêu thương nhau.

Thông điệp Giáng Sinh luôn quan trọng, nhưng nó đặc biệt quan trọng trong những thời điểm nhiều thử thách, như thời điểm chúng ta đã trải qua trong vài năm qua.

Đại dịch đã cướp đi của chúng ta quá nhiều thứ. Chúng ta đã mất quá nhiều thời gian lẽ ra để sống với nhau. Chúng tôi đã mất quá nhiều người - những người chúng ta yêu quý. Hơn một triệu sinh mạng bị mất chỉ riêng ở Mỹ. Một triệu chiếc ghế nay để trống làm tan nát trái tim các gia đình trên khắp đất nước.

Chính trị của chúng ta đã trở nên quá cuồng nộ, quá hạ cấp, quá đảng phái. Chúng ta thường xem nhau như kẻ thù, không phải như láng giềng; với tư cách là đảng viên đảng Dân Chủ hoặc đảng Cộng Hòa, thay vì với tư cách là những người Mỹ đồng bào. Chúng ta trở nên quá chia rẽ.

Nhưng dù thời thế này có khó khăn đến đâu, nếu nhìn kỹ hơn một chút, chúng ta sẽ thấy những điểm sáng trên khắp đất nước: sức mạnh, sự quyết tâm, khả năng phục hồi đã định hình lâu dài cho nước Mỹ.

Chúng tôi chắc chắn đang đạt được tiến bộ. Mọi việc đang trở nên tốt hơn. COVID không còn kiểm soát cuộc sống của chúng ta. Trẻ đã trở lại trường học. Mọi người đã trở lại làm việc. Trên thực tế, nhiều người đang làm việc hơn bao giờ hết.

Người Mỹ đang xây dựng lại, đang đổi mới trở lại, mơ ước trở lại.

Vì vậy, tôi hy vọng trong mùa Giáng Sinh này, chúng ta hãy dành một vài phút tĩnh lặng để suy ngẫm và tìm thấy sự tĩnh lặng trong tâm điểm của Giáng Sinh — đó là tâm điểm của Lễ Giáng Sinh. Và hãy nhìn xem — hãy thực sự nhìn nhau, không phải với tư cách là đảng viên Dân Chủ hay đảng viên Cộng Hòa, không phải như thành viên của “Nhóm Đỏ” (CH) hoặc “Nhóm Xanh” (DC), nhưng thực sự nhìn nhau để hiểu chúng ta là ai: những người Mỹ đồng bào. Những người đồng bào xứng đáng được đối xử với phẩm giá và sự tôn trọng.

Tôi chân thành hy vọng kỳ nghỉ lễ này sẽ rút cạn chất độc đã lây nhiễm nền chính trị của chúng ta và khiến chúng ta chống lại nhau.

Tôi hy vọng mùa Giáng sinh này đánh dấu một khởi đầu mới cho đất nước chúng ta, bởi vì có rất nhiều lý do kết hợp chúng ta lại với nhau tư cách là người Mỹ, rất nhiều điều đoàn kết chúng ta hơn là chia rẽ chúng ta.

Chúng ta thực sự may mắn được sống ở đất nước này. Cho nên tôi thực sự hy vọng chúng ta dành thời gian nhiều hơn để quan sát - để quan tâm đến nhau. Không phải cho mình mà là cho nhau.

Rất nhiều người điêu đứng trong mùa Giáng Sinh. Đó có thể là khoảng thời gian vô cùng đau đớn và cô đơn khủng khiếp. Tôi biết điều này, như nhiều bạn cũng biết.

Vào tuần này, 50 năm trước, tôi đã mất người vợ đầu tiên và đứa con gái nhỏ trong một tai nạn xe hơi, hai đứa con trai thì bị thương nặng khi đi mua cây thông Giáng Sinh. Cho nên tôi hiểu thời gian này trong năm có thể khó khăn như thế nào.

Nhưng đây là điều tôi đã hiểu được từ lâu: Không ai — không ai có thể biết được người khác đang trải qua những gì, điều gì đang thực sự xảy ra trong cuộc sống của họ, họ đang phải vật lộn với điều gì, họ đang cố gắng vượt qua điều gì.

Đó là lý do tại sao đôi khi một hành động tử tế nhỏ nhặt lại có ý nghĩa rất lớn. Một nụ cười đơn giản. Một cái ôm. Một cú điện thoại bất ngờ. Một tách cà phê yên tĩnh. Những hành động tử tế đơn giản có thể nâng đỡ tinh thần, mang lại sự an ủi và thậm chí có thể cứu sống một mạng người.

Vì vậy, trong mùa Giáng Sinh này, chúng ta hãy mở rộng một chút lòng tử tế.

Mùa Giáng Sinh này, hãy làm điều đó – làm bàn tay giúp đỡ, làm bờ vai mạnh mẽ nơi nương tựa, giọng nói thân thiện đó trong khi dường như người khác không để ý đến những người đang gặp khó khăn, hoạn nạn, cần giúp đỡ. Đó có thể là món quà tốt nhất ta có thể tặng.

Và chúng ta chắc chắn phải nhớ đến những phụ nữ cũng như nam giới dũng cảm trong quân phục đã chiến đấu bảo vệ đất nước. Nhiều người nay đang phải xa gia đình vào thời điểm này trong năm. Hãy nhớ đến họ trong lời cầu nguyện của chúng ta.

Bạn biết, và tôi cũng tin rằng Giáng Sinh là mùa của hy vọng. Và trong suốt lịch sử của đất nước này, trong những tuần của tháng 12 - ngay cả giữa những ngày khó khăn nhất của chúng ta - thì một số chương hay nhất trong lịch sử của chúng ta đã được viết ra.

Chính trong những tuần này vào năm 1862, Tổng thống Lincoln đã chuẩn bị Tuyên bố Giải phóng, và ông đã ban hành vào ngày đầu năm mới.

Vào Giáng Sinh năm 1941, trong tuần — vài tuần sau trận Trân Châu Cảng, Tổng thống Franklin Delano Roosevelt đã tiếp đón Thủ tướng Winston Churchill tại Nhà Trắng. Cùng nhau, họ hoạch định chiến lược Đồng Minh để đánh bại chủ nghĩa phát xít và chế độ chuyên quyền.

Và vào năm 1968, năm khủng khiếp nhất — trong nhiều năm — năm ám sát và bạo loạn, chiến tranh và hỗn loạn — khi các phi hành gia của Apollo 8 bay vòng quanh Mặt trăng và nói chuyện với chúng ta trên Trái đất.

Từ sự tĩnh lặng của không gian, trong một đêm tĩnh lặng của đêm Giáng Sinh, họ đọc câu chuyện Giáng Sinh—Sự sáng tạo từ Kinh thánh Vua James. Chuyện kể rằng: “Ban đầu Đức Chúa Trời dựng nên Trời và Đất. Và khi Đức Chúa Trời phán, ‘Hãy có ánh sáng,’ thì có ánh sáng.”

Ánh sáng đó vẫn ở bên chúng ta, soi sáng con đường phía trước của chúng ta, những người Mỹ và là công dân của thế giới. Một ngọn đèn cháy sáng lúc ban đầu và tại Bêlem. Một ánh sáng vẫn còn chiếu sáng ngày hôm nay trong thời đại của chúng ta, trong cuộc sống của chính chúng ta.

Khi chúng ta hát bài “Đêm Thánh Vô Cùng” — “Luật pháp của Ngài là tình yêu, và Phúc âm của Ngài là hòa bình” — tôi có thể chúc bạn và cho bạn, và cho đất nước của chúng ta, bây giờ và mãi mãi, chúng ta sẽ sống trong ánh sáng — ánh sáng của tự do và hy vọng, của tình yêu và sự rộng lượng, của lòng tốt và lòng trắc ẩn, của phẩm giá và sự đứng đắn.

Vì vậy, từ gia đình Biden, chúng tôi cầu chúc bạn và gia đình bình an, vui vẻ, sức khỏe và hạnh phúc. Giáng sinh vui vẻ. Ngày lễ vui vẻ. Và tất cả những điều tốt đẹp nhất trong năm mới. Thượng Đế ban phước cho tất cả chúng ta. Và xin Chúa bảo vệ quân đội của chúng ta.

Cảm ơn các bạn.

12/23/22

7 thảo mộc có thể giúp chống lại cảm lạnh và cúm

Mùa đông này, hãy hít vào và thở ra. Và nếu bạn không thể làm được thì đây là một số phương thuốc thiên nhiên, từ cúc hoang đến kẹo-dẻo, thường được dùng để giải tỏa. 

 Giống như nhiều hệ thống của cơ thể, hệ thống hô hấp làm công việc của nó phần nào nằm ngoài nhận thức có-ý-thức của chúng ta, ít nhất là trong hầu hết thời gian. Chúng ta hầu như khó nhận thấy trung bình có 22,000 hơi thở được thở mỗi ngày - cho đến khi việc hít thở trở nên khó khăn hơn để thở một hơi. Sự thường xuyên tiếp xúc với thế giới bên ngoài của hệ thống hô hấp khiến nó dễ bị nhiễm vi khuẩn và siêu vi khuẩn - chẳng hạn như cảm lạnh thông thường, cúm và bệnh ho lao. Tuy nhiên, chừng nào còn có các bệnh về hô hấp, chừng đó người ta còn dùng những loại thảo dược để chống lại, với nhiều thành công.

 Đây là bảy phương thuốc thường được dùng để đối phó một cách thiên nhiên đối với những tấn công của ho, sổ mũi, và hắt hơi xuất hiện thường xuyên hơn vào mùa đông.

12/21/22

Xuân Sớm ở An Quán - 安館早春


AN QUÁN TẢO XUÂN (Kỳ 1) : 

安館早春(其一)      AN QUÁN TẢO XUÂN (Kỳ nhất)

三更鐘斷雞咿喔,    Tam canh chung đoạn kê y ốc,
落落數家聞爆竹。    Lạc lạc sổ gia văn bộc trúc.
出門倦倚立門看,    Xuất môn quyển ỷ lập môn khan,
路少燈行室稀燭。    Lộ thiểu đăng hành thất hi chúc.
         高伯适                            Cao Bá Quát

* Chú thích :
    - Y Ốc 咿喔 : Từ Tượng thanh dùng để diễn tả tiếng gà EO-ÓC gáy.
    - Lạc Lạc 落落 : là Lác đác, là thưa thớt.
    - Sổ 數 : Tính từ chỉ số lượng, SỔ là Một vài; Động từ là Đếm; Danh từ đọc là SỐ : là Con số , chữ số.
    - Bộc Trúc 爆竹 : Bộc là nổ, trúc là tre. BỘC TRÚC là tiếng tre nổ, nói đúng hơn là "tiếng mắt tre nổ."  Ngày xưa, chưa có pháo, người ta đốt các mắt tre già ở dưới gốc cho nó nổ thành tiếng để xua tan những xui xẻo, buồn lo... của năm cũ cho nó qua đi. Sau nầy, khi chế tạo được pháo rồi, nhưng vì Tập Quán Ngôn Ngữ đã quen, người ta vẫn dùng từ Bộc Trúc để chỉ pháo luôn. Cho nên khi dịch từ Bộc trúc,  phải biết đó là PHÁO, chứ không phải tiếng tre nổ nữa! 
    - Quyển Ỷ 倦倚 : Vẻ Mõi mệt mà dựa vào (cái gì đó...)
    - Chúc 燭 : là ngọn đuốc, ngọn nến hay ngọn đèn... trong nhà.

* Nghĩa bài thơ :
                        XUÂN SỚM Ở AN QUÁN (bài 1)
        Tiếng chuông trống canh ba vừa điểm xong thì tiếng gà cũng bắt đầu eo- óc gáy. Lác đác mấy nhà xa xa đã nghe tiếng pháo đì đẹt nổ. Bước ra đứng tựa cửa uể oải lặng ngắm cảnh đêm giao thừa, trên đường đã thưa người chong đèn đi lại mà trong nhà cũng chỉ leo lét có một ngọn nến mà thôi !

* Diễn Nôm :
                   
                    AN QUÁN TẢO XUÂN (Kỳ nhất)
            
                   Tiếng gà eo-óc trống canh ba,
                   Lác đác pháo tre vẳng mấy nhà. 
                   Ra cửa mõi mòn trông cảnh trí,
                   Đèn vắng đường thưa nến lập lòa !
      Lục bát :
                   Tiếng gà eo-óc canh ba,
                   Pháo tre lác đác mấy nhà vọng sang.
                   Cảnh đêm tựa cửa bàng hoàng,
                   Đường thưa người vắng chập choàng nến đêm.
                                                               Đỗ Chiêu Đức


Các câu chuyện trong Thánh Kinh về sự ra đời của Chúa Jesus tiết lộ các manh mối hấp dẫn về thời đại của ngài

12/20/22

XUÂN DẠ ĐỘC THƯ - Đọc Sách Đêm Xuân

 

春夜讀書                   Xuân Dạ Độc Thư
             
今人不見古時春,     Kim nhân bất kiến cổ thời xuân 
惆悵今春對古人。     Trù trướng kim xuân đối cổ nhân. 
世事幾何今不古,     Thế sự kỷ hà kim bất cổ, 
眼前莫認幻為真。     Nhỡn tiền mạc nhận huyễn vi chân 
幾多名利終朝雨,     Kỷ đa danh lợi chung triêu vũ, 
無數英雄一聚塵。     Vô số anh hùng nhất tụ trần. 
自笑俗拘拋未得,     Tự tiếu tục câu phao vị đắc, 
邇來攜卷太諄諄。     Nhĩ lai huề quyển thái truân truân.
         高伯适                                 Cao Bá Quát

* Chú Thích :
  - Độc Thư 讀書 : là Xem Sách mà cũng có nghĩa là Học Hành nữa, vì ngày xưa Xem Sách tức là đang Học Tập đó.
  - Trù Trướng 惆悵 : là Do dự, Ngập ngừng, là Chần chừ Ngơ Ngẩn.
  - Huyễn Vi Chân 幻為真 : là Lấy ảo làm thực, lấy huyễn hoặc làm thực tế.
  - Triêu Vũ 朝雨 : là Mưa buổi sáng.
  - Tụ Trần 聚塵 : là Bụi phủ, Bụi mờ.
  - Tục Câu 俗拘 : Tục ở đây có nghĩa là Thói Thường, nên Tục Câu có nghĩa là những câu nệ tầm thường, những thói xấu tầm thường khó bỏ. PHAO VI ĐẮC là Không dứt bỏ được. 
  - Nhĩ lai 邇來 : là Gần đây, là Dạo nầy.
  - Huề Quyển 攜卷 : là Cầm quyển sách lên, ý chỉ Học tập. 
  - Truân Truân 諄諄 : là Cần mẫn, Chăm chỉ.

* Nghĩa Bài Thơ :
                           Đọc Sách Đêm Xuân
        Người của ngày hôm nay không thấy được mùa xuân của thuở xưa, nên giờ ta đang ngẩn ngơ trước mùa xuân hôm nay mà đối mặt với người xưa trên sách vở. Chuyện đời biết như thế nào mà nói, vì hôm nay chứ không phải ngày xưa nữa, nên đừng có nhận lầm những cái huyễn hoặc trước mắt là thực tế (mà phải phân biệt cho rõ ràng). Biết bao nhiêu danh lợi chỉ đến trong đêm như một giấc mộng, rồi kết thúc bằng một trận mưa sáng trôi đi tất cả, cũng như vô số anh hùng tụ hợp rồi cũng tan biến như lớp bụi mờ. Ta tự cười mình vì cái tật xấu xưa nay không bỏ đi được, nên gần đây hễ cứ cầm quyển sách lên là cứ đọc một cách chăm chỉ như ngày xưa vậy !

         Biết được rằng Xưa không phải là Nay nữa, Xuân xưa khác xuân nay và Chuyện xưa cũng khác với Chuyện ngày nay, bằng chứng là biết bao danh lợi chỉ thoáng qua như giấc mộng trong đêm, anh hùng hào kiệt rồi cũng tan biến như bụi trần. Biết thế, mà vẫn cứ thế, hễ cầm được quyển sách lên là lại cứ muốn chăm chỉ mà học tập theo gương của người xưa, để làm gì ?! Vì rốt cuộc cũng có được gì đâu ?! Cao Bá Quát vừa cười mình ngớ ngẩn có thói quen xấu khó bỏ, lại vừa đề cao mình là người luôn luôn chăm chỉ học tập mặc dù biết rằng đọc sách chỉ là nhại lại những cái bã của cổ nhân !

* Diễn Nôm :
Đọc Sách Đêm Xuân

                Người nay chẳng thấy được xuân xưa,
               Ngơ ngẩn xuân nay trước cổ thư.
               Bao nả chuyện đời kim khác cổ,
               Chớ lầm trước mắt thực làm hư.
               Biết bao danh lợi theo mưa sáng,
               Vô số hùng anh khuất bụi mờ.
               Thói xấu cười mình không bỏ được,
               Hễ cầm quyển sách cứ khư khư !
Lục bát :
               Người nay không thấy xuân xưa,
               Xuân nay ngơ ngác người xưa đâu rồi.
               Chuyện đời kim cổ đổi vời,
               Chớ lầm hư thực thực rồi hóa hư.
               Lợi danh như sáng mưa thu,
               Anh hùng bao kẻ mịt mù trần ai.
               Cười mình tật cũ khó phai,
               Quơ nhằm quyển sách miệt mài thâu canh.
                                                       Đỗ Chiêu Đức diễn Nôm

Mừng Giáng sinh & Năm mới 2023 - Duact



12/19/22

TRẬN CHUNG KẾT HAY NHẤT CHO WC HAY NHẤT

Hoàng Ngọc Nguyên





Biển người ở thủ đô Buenos Aires chào mừng đội tuyển quốc gia

    Trận chung kết World Cup (WC) giữa Argentina và Pháp vào ngày 18-12-2022 là một trận đáng ghi nhớ - ít nhất bởi vì nó lần đầu tiên được tổ chức nhằm mùa Giáng Sinh và tại Doha, thủ đô Qatar,  nước Trung Đông đầu tiên được chọn là chủ nhà cho giải vô địch túc cầu thế giới. Hai đội vào chung kết đều rất xứng đáng. Nước Pháp đã hai lần vô địch thế giới, và lần cuối cùng chính là vào năm 2018 tại nước Nga (lần đầu vào năm 1998). Giới quan sát vẫn cho rằng Pháp có nhiều hy vọng thắng WC năm nay, lập thành tích hai lần liên tiếp. Trong khi đó, Argentina cũng hai lần đoạt giải, nhưng từ thời xa lắc xa lơ nhờ “bàn tay của Thượng đế” (Maradona) vào năm 1986. Nhiều người cũng còn nhớ Mario Kempes, người đã đưa Argentina đến chiến thắng WC đầu tiên năm 1978!

Argentina được nhắc nhở nhiều, chinh là nhờ danh thủ Messi - mặc dù anh đã 35. Đây là lần thứ tư Messi tham dự World Cup. Lần thứ nhất năm 2010, Argentina bị Đức loại ở trận tứ  kết 4-0. Lần thứ hai, năm 2014, cũng Đức đá bại Argentina ở trận chung kết 1-0! Người ta cũng còn nhớ trong WC 2018, Pháp đã thắng Argentina ở vòng 16 đội với tỷ số 4-3. Tiền đạo Pháp Kylian Mbappé, 19 tuổi, đã nổi lên trong trận này, làm lu mờ Lionel Messi, lúc đó đã 31 tuổi. Người ta vào thời đó cứ nghĩ đây là trận cuối trong đời của Messi… Làm sao ngờ được Mbappé và Messi lại có dịp gặp nhau lại trong một WC khác. 

Hai đội đã vào chung kết một cách xứng đáng. Argentina vấp ngã ngay trận đầu tiên khi thua Saudi Arabia 1-2, nhưng đã thắng Mexico 2-0, thắng Ba Lan 2-0 để đứng đầu nhóm C. Ở vòng 16, Argentina thắng Úc 2-1; vòng tứ kết, thắng Hòa Lan 4-3; và vòng bán kết thắng Croatia 3-0. Argentina đã vào trận chung kết một cách vững vàng - thủ cũng như công. Trong khi đó, con đường của Pháp gian lao hơn. Pháp thắng Úc 4-1, thắng Đan Mạch 2-1, nhưng để thua Tunisia 0-1 ở nhóm D. Ở vòng 16 đội, Pháp thắng Ba Lan 3-1, vòng tứ kết thắng Anh 2-1 (khá chật vật đến đổi Anh lại có ảo tưởng “đã trưởng thành”) và bán kết thắng Morocco 2-0. Pháp có hai tiền đạo nổi bật là Mbappé (trẻ) và Giroud (già – 36 tuổi) và huấn luyện viên Didier Deschamps là người đưa Pháp đoạt Cúp Vàng năm 2018. Ngoài ra, thủ môn Lloris rất nổi tiếng, đã từng chặn cú đá phạt đền của tiền đạo Harry Kane của đội Anh (hai người cùng chơi cho đội Tottenham của Anh) khiến cho Anh vỡ mộng. Pháp còn có một tiền đạo cực kỳ nổi tiếng là Karim Benzema, đang chơi cho Real Madrid. Anh có tài ghi bàn cực kỳ kỳ diệu. Mặc dù đã 35, Benzema vẫn được xem là một phần tử không có không được. Như thế mà trong tập luyện, Benzema bị trục trặc đầu gối và phải ngồi chơi trong suốt giải! Anh cũng vắng mặt trong WC 2018 vì lý do “tế nhị”: đang bị điều tra về tội làm tiền bạn bè. Nhưng Pháp chẳng sợ thiếu tiền đạo. Một cầu thủ nổi tiếng và trẻ hơn đã có mặt trong hàng ngũ đội tuyển: Antoine Griezmann.

 Trừ trường hợp đội Anh ngã gục trước đội Pháp, những đội lớn bị loại nhưng không là nạn nhân của Pháp hay Argentina – đó là điều cũng đáng nhớ. Chưa nói đến đội Ý, 4 lần vô địch nhưng dã bị loại từ vòng ngoài phải nằm nhà, Brazil (5 lần vô địch thế giới) thua Croatia vì đá phạt đền ở tứ kết; Đức (4 lần) bị loại ngay ở nhóm E vì thua Nhật Bản 1-2; Bỉ bị loại ở bảng F vì thua Morocco 1-2; Tây Ban Nha bị loại ở vòng 16 đội cũng bởi Morocco 0-3! Bồ Đào Nha cũng thua Morocco ở vòng tứ kết 0-1, Uruguay hai lần vô địch cũng phià “nhường chỗ” cho Nam Hàn. Cho nên, Morocco rất đáng mặt anh hùng.

Một ấn tượng đặc biệt của người xem là hai đội bóng này một đen một trắng: đội Pháp tuy đến từ một nước Tây Âu da trắng nhưng có ít nhất 7-8 cầu thủ hoặc nhập cư từ các nước châu Phi hay được sinh ra từ một gia đình châu Phi trên đất Pháp, trong khi đó Argentina là một nước Latino, Hispanic được người da trắng nói tiếng Tây Ban Nha đến từ châu Âu ưa chuộng. Nước Pháp có Tổng thống còn trẻ Emmanuel Macron (giới chính trị bảo thủ ở Paris cứ gọi ông là ma-cà-rồng) ủng hộ - ông cũng đã có mặt trong trận Pháp thắng Morocco 2-0. Trong khi đó, Tổng thống Alberto Fernandez của Argentina theo dõi trận thi đấu này tại nhà bởi vì sợ vắng mặt người ta đảo chánh!

Đây là một trận chung kết hấp dẫn, thú vị và hồi hộp hiếm có, rất khó cho nhà bình luận thể thao suy nghĩ sẽ viết thế nào. Có điều chắc: Messi và Mbappé - một già một trẻ – là hai ngôi sao nổi bật, Messi điềm đạm tìm kiếm cơ hội, Mbappé thí cứ lao vào vùng lửa đạn để kiếm cơ hội. Argentina áp đảo ngay từ những phút đầu, và đội bóng này giữ banh tốt hơn, giao trả dễ dàng, chuyên nghiệp hơn, tấn công có chiều sâu hơn và có nhiều cơ hội mở bóng trước khung thành của địch hơn. Họ đã kết hợp được kỹ thuật cá nhân của cầu thủ Nam Mỹ và cach phối hơp toàn đội cua cac doi châu Âu. Trong khi đó, cầu thu Phap lúng túng, dễ mất banh vì có kỹ thuật cá nhân khá đơn độc của cầu thủ châu Phi nhưng lại thiếu lối chơi phối hợp toàn đội của bóng đá châu Âu. 

Và chuyện phải đến đã đến khá sớm. Messi đã đá thắng quả phạt đền cho Argentina ở phút 23 sau khi tiền đạo Angel di Maria bị hậu vệ Pháp Ousmane Dembelé đốn ngã trong vòng cấm địa. Theo BBC, Messi là cầu thủ đầu tiên trong lịch sử WC đã ghi bàn trong đủ các giai đoạn: từ vòng ngoài đến vòng 16, tứ kết, bán kết và chung kết. Chỉ 13 phút sau đó, Messi từ giữa sân đá chuyền một đường banh khôn ngoan cho Alexis Mac Alister và tiền đạo này đã mở cho Di Maria đang trống trải chạy vào vùng cấm địa của Pháp: 2-0! Cho đến phút 80, người ta vẫn nghĩ rằng tình thế chẳng có gì thay đổi, Argentina vẫn bình tĩnh, chủ động kiểm soát trận đấu, và Pháp vẫn chỉ có Mbappé đơn độc ở hàng trên. 

Như thế mà chỉ trong 10 phút cuối của trận đấu chính thức, tiền đạo Mbappé đã gỡ cho Pháp 2-2: phút 80 bằng quả phạt đền và chỉ một phút sau đó từ ngoài vòng cấm địa Mbappé với cú sút kỳ diệu vào góc cao bên phải của thủ môn Martinez, đem đến hy vọng cho đội Pháp. Hai bên phải đi vào hai hiệp phụ 30 phút. Đến phút 108, tức chỉ còn 12 phút nữa là chung cuộc, Messi nhân sự hỗn loạn trước khung thành của Lloris, anh sút sà để hạ thủ môn Pháp. Đến đây giây phút này Messi được cả hai giải: quả bóng vàng cho cầu thủ hay nhất và đôi giày vàng cho cầu thủ ghi bàn nhiều nhất (7 bàn). Thế nhưng chỉ sáu phút sau, tức phút 118, Pháp lại được một quả phạt đền, và Mbappé không bỏ lỡ cơ hội ghi bàn cho cả mình (Đôi giày vàng) và đội Pháp. 

Cả hai đội phải thi đá phạt đền, và bản lĩnh, kinh nghiệm của Argentina đã lên tiếng. Hay đúng hơn, thủ môn E. Martinez  của Argentina (đang chơi cho Aston Villa của Anh) đã cho thấy tuổi trẻ tài cao. Anh đã chặn một cú đá phạt của cầu thủ Kingsley Coman (gốc Phi) của Pháp, sau đó một cầu thủ Pháp gốc Phi khác, Aurelian Tchouameni, đá hỏng một cú phạt khác, trong khi bốn cú đá phạt của Argentina, trong đó có Messi, đều thành công trước sự bất lực của thủ môn dày dạn kinh nghiệm là Lloris.

Đương nhiên Argentina thng với tỷ số đá phạt 4-2 sau khi hòa 3-3 trong trận đấu chính và phụ. Và thắng WC lần thứ ba. Messi, cuối cùng đã đạt được WC, anh khuỵu gối ở vòng tròn giữa sân và được bao quanh bởi các đồng đội reo mừng. Messi nay đã đạt đỉnh cao của sự nghiệp ở tuổi khó tưởng được, và Argentina qua được một trận đấu thử thách vô song trước sự đe dọa thường trực của chỉ một người: Mbappé. WC này sẽ mãi mãi gắn liền với tên tuổi của Messi. 

Và phải nói đến Mbappé. Và sau đó đến Pháp. Trong bầu không khí đông đảo cổ động viên Argentina đang bắt đầu ăn mừng chiến thắng, đội bóng của Lionel Scaloni một lần nữa phải tự vực dậy sau cú đúp do Mbappe gây ra ở phút 80 và 81. Cũng may mà chính Messi là người đã cho họ hy vọng một lần nữa, nhmột pha dứt điểm hiểm hóc trong vòng cấm địa ở hiệp phụ thứ hai - chỉ để Mbappe ghi bàn một lần nữa.

Mbappe củng cố vị thế một trong những cầu thủ vĩ đại nhất của bóng đá hiện đại chỉ với cú hat-trick thứ hai trong một trận chung kết World Cup, sau cú hat-trick của Sir Geoff Hurst khi Anh đánh bại Tây Đức năm 1966. Nhưng cầu thủ 23 tuổi này vẫn phải chịu đựng nỗi đau thất bại. Tuy nhiên, chính Mbappe đã hồi sinh Pháp trong những giây phút kinh hoàng đó khi họ từ chỗ trông giống như kẻ thua cuộc nhút nhát trở thành người có thể chiến thắng, rồi ghi bàn thứ ba từ chấm 11m sau khi Messi đưa Argentina vượt lên dẫn trước. Trong khoảng thời gian đáng kinh ngạc của hiệp phụ mà cả hai bên trao đổi cơ hội, Pháp lẽ ra đã có thể giành chiến thắng nhưng nhờ một pha cản phá tuyệt vời ở phút cuối của Martinez với cú đệm của tiền đạo Muani.

 Giới xem bóng đá nay kết luận rằng đây là WC tuyệt vời nhất, trận chung kết tuyệt vời nhất trong thời gian mấy chục năm qua. Giới bình luận nêu ra 5 điểm đặc sắc của WC năm nay: (i) Kỷ lục nhiều trận đấu có  kết quả bất ngờ: đến 24% số  trận đấu có kết quả được xem là  “upset”; (ii) Nhiều bàn thắng, nhưng sút ghi bàn ít hơn (more goals, less shots); (iii) WC năm nay “sạch hơn” - Ít phạt vì chơi xấu nhưng thời gian nằm vạ lâu hơn, nhiều hơn; (iv) Măng mọc - Nhiều cầu thủ trẻ đã xuất hiện trên sân cỏ quốc tế; nhưng (v) Tre già: Những cầu thủ lớn tuổi vẫn còn chỗ đứng với vai trò quyết định. Bằng chứng: Messi! 

  Có thể kết luận như thế hơi vội vàng, nhưng rõ rệt chắc chắn người ta nay đã quên Cristiano Ronaldo (cầu thủ người Bồ Đào Nha vẫn tự cho không ai bằng mình nhưng bị ngồi ngoài trong WC này và đang được Manchester United “giải phóng”: - ai muốn lấy thì cứ lấy - free) và đội Brazil sau trận chung kết huy hoàng này (chẳng ai nhỏ một giọt nước mắt khi Brazil cúi đâu ra sân).