6/29/22

CHƯA QUA CƠN MÊ

HÀN SĨ PHAN

Bốn năm trong xứ Cờ Hoa,
Chuyện bầu TổngThống diễn ra một lần.
Từ thời ông Washington,
Đến nay đã qúa hai trăm năm rồi.

Thăng trầm lịch sử nổi trôi,
Bầu bì, nhậm chức êm xuôi ngon lành.
Đến đời “Ngài Tổng bốn lăm”,
Bỗng đâu nổi chứng tâm thần dở hơi.

Rõ ràng không phải dân chơi :
“Thua rồi chẳng chịu ngỏ lời chịu thua”
Dằng dai, lải nhải phân bua,
Bày trò kiện tụng để thu thêm tiền.

“Điên nầy qủa thật siêu điên”,
Điên vì quyền lực, nhưng tiền càng mê.
Hậu bầu kiếm mấy trăm TÊ (triệu),
Lại còn cài độ : đem dê tế thần.

Tội thay một đám thiêu thân,
Mê cuồng nên bị Bốn Lăm phỉnh lừa.
Kèm thêm một lũ thời cơ,
Bu quanh hiến kế để chờ “đỉnh chung”.

Vừa theo mà cũng vừa run,
Nên đã năn nỉ Bốn Lăm thương tình.
Ban “ ân xá ” trước cho mình,
Sau nầy nếu lỡ “ thuyền chìm” có phao.

Biết rằng kế hoạch tào lao,
Phòng hờ nhà đá… khỏi vào ở riêng.
Bây giờ vụ 6 tháng giêng,
UỶ BAN đã rõ căn nguyên ngọn ngành :

Mưu đồ của đám gian manh,
Khiến Nền Dân Chủ “ Chỉ mành treo chuông”.
Tởm thay cái Gã con buôn,
Trước sau cứ vẫn to mồm than van :

Rằng: “ Phe đối thủ ăn gian,
Khiến TA đã phải thua oan phen nầy !”
Dây dưa cãi cối, cãi chày,
Mồm chu, mép mỏng, mặt dày thêm ra.

ĐỦ RỒI ! CON BÁI LẠY CHA !!!
CƠN MÊ ĐÃ LOẠN, CHO QUA LÀ VỪA.

6/25/22

Đỗ Trường – Người Chuyên Chở Văn Học Miền Nam Qua Vũng Lầy Lịch Sử.

Phạm Tín An Ninh

Đầu năm 2022, tôi bất ngờ đọc được bài viết “Níu Một Đời, Giữ Một Thời” của tác giả Ban Mai, một nhà văn trẻ trong nước. Cô đang là giáo sư giảng dạy về Khoa Học Công Nghệ và Hợp Tác Quốc Tế tại Trường Đại Học Qui Nhơn

Mở đầu bài viết, tác giả đã vẽ lại bức tranh đen tối, kinh hoàng sau ngày 30.4.75:

“…phần lớn người Miền Nam làm việc cho chính phủ Cộng Hòa đều bị tập trung cải tạo. Cuộc sống của nhiều gia đình đảo lộn. Vì sau khi đổi đời, họ bị thất nghiệp, nhiều người lâm vào cùng quẫn. Cảnh quan thành phố tiêu điều xơ xác, thiếu lúa gạo khiến dân phải ăn độn bo bo và mì sợi. Trầm trọng hơn nữa: Sự xơ xác tinh thần của trí thức Miền Nam không còn được tự do trình bày suy nghĩ, không còn được tự do hấp thu tri thức nhân loại. Thay vào đó là những đợt học tập chính trị triền miên, theo một định hướng duy nhất: Chủ nghĩa Marx. Tất cả sách báo, văn học nghệ thuật bị tịch thu tiêu hủy, nền văn chương Miền Nam hoàn toàn bị bôi xóa. Giống như thời man rợ của Tần Thủy Hoàng năm 210 trước công nguyên…

Em Yêu Gì?

Cuối Tuần, mời Quí Thân Hữu đoc giải trí: "EM YÊU GÌ?" Trần Quốc Bảo dich thơ Khuyết danh


What you love?


You say that you love rain,
But you open your umbrella when it rains.
You say that you love the sun,
But you find a shadow spot when the sun shines.
You say that you love the wind,
But you close your windows when wind blows.
This is why I am afraid,
You say that you love me too.


Khuyết danh (*)

Em yêu gì?

Em rằng. em rất yêu mưa
Nhưng trời rắc hạt, em ưa che dù
Em rằng, yêu gió vi vu
Nhưng em khép cửa êm ru trong nhà?
Em rằng, yêu nắng; Nhưng mà
Bóng râm ngồi tránh nắng; - là yêu ư?
Nên tôi e sợ, tạ từ
Khi em cũng nói ngọt lừ yêu tôi!

Trần Quốc Bảo

(*)  Khuyết danh: bài thơ này được truyền tụng khá rộng rãi, song cho đến nay vẫn chưa biết đích thực danh tính tác giả. (một số tên tuổi được đề cập, nhưng vẫn trong nghi vấn, như: William Shakespeare; Bob Marley; Qyazzirah Syeikh Ariffin, - và cả Jacques Prevert nữa!) 

Nỗi Niềm Quê Hương - Để nhớ lại một thuở học trò

Nỗi Niềm Quê Hương

Hầu như, những ai thích đơn giản, mang chút máu giang hồ, nhất là về tuổi già, đều có lúc chạnh lòng, mà "cúi đầu nhớ cố hương". Còn hết thảy những ai tha phương cầu thực, rời quê đi lập nghiệp mưu sinh nơi khác, thì hẳn nỗi nhớ quê hương lại càng thường xuyên trong lòng.

Cám ơn anh T. chia sẻ một bài viết rất hay "Để nhớ lại một thuở học trò", nói lên nỗi niềm thương nhớ quê hương bản quán, mảnh đất mà ta đã sinh sống, đã trưởng thành, đã ấp ủ bao nhiêu kỷ niệm vui buồn... chợt nhớ đến câu thơ của vị thi sĩ nào đó:

6/24/22

Để nhớ lại một thuở học trò

Lời tác giả: Thân tặng bạn bè tôi, những người dân Sài Gòn đã sống cùng thời với tôi trên mảnh đất thân yêu này, dù còn ở lại hay đã đi xa; Những người bạn mới quen và cả những người chưa từng quen biết. Để nhớ về những món quà tuyệt diệu của tuổi thơ mà bây giờ chỉ còn lưu lại trong chúng ta hương vị ngọt ngào của một thời đã xa mãi mãi.

Vân Giang


Tôi là một người có "tâm hồn ăn uống". Cái thân hình đều đặn ba vòng bằng nhau bây giờ là kết quả (hay hậu quả?!) của mấy chục năm miệt mài thưởng thức một cách hết sức nhiệt tình những món ngon và chưa ngon của hầu hết những quán hàng tiệm ăn to nhỏ lớn bé trong lòng thành phố! Ăn trong nhà hàng máy lạnh có nhạc nhè nhẹ êm dịu mọi người nói năng nhỏ nhẹ lịch sự hay ăn trong một quán nướng ồn ào tiếng cụng ly côm cốp cười nói rân trời của mấy ông bợm nhậu, hay ăn nhỏ nhẻ mát mẻ trong một sân vườn cạnh bờ sông bốn bề gió lộng nước lách tách vỗ sóng bên sàn gỗ dưới chân...