Ngay lập tức, “Người tiễn đưa” (tên tiếng Anh là Departures) đã gây tiếng vang lớn, nhận được giải thưởng của Viện Hàn Lâm Nhật Bản, trở thành bộ phim có doanh thu cao nhất năm, đồng thời, là bộ phim Nhật đầu tiên gặt hái danh hiệu cao quý “Phim nói tiếng nước ngoài hay nhất” trên thảm đỏ Oscar vào năm 2009.
11/14/21
“NGƯỜI TIỄN ĐƯA”: Cái Chết là khởi đầu của một chuyến đi đẹp đẽ
11/13/21
Mạn đàm trên mạng - Ô Trấn, Giang Nam hữu tình
Email:
Xin mời các bạn du lịch Hàng châu qua video:
https://www.youtube.com/watch?11/12/21
Vui thú điền viên
![]() |
| Nhà vườn cần mẫn |
Một mảnh vườn con lúc tuổi già,
Nơi thành phố nhỏ , FLORIDA .
Lúc vui quơ xẻng phơi nắng ấm,
Khi buồn bó gối ngắm mưa sa.
Rải rác cũng nhãn, xoài, lòng mứt*,
Lưa thưa gần vài chục gốc na.
Bạn đến thêm vui : ly đầy, cạn ...
Một mình độc ẩm : Ta với Ta .
HÀN SĨ
Đảng Cộng sản Trung Quốc nâng cao vị thế của ông Tập trong 'nghị quyết lịch sử'
Nhiếp ảnh gia Việt thắng giải Bạc quốc tế
Cuộc thi ảnh quốc tế First Half of 2021 Smile World đã khép lại và tìm ra những người thắng cuộc. Một số nhiếp ảnh gia Việt đã đoạt giải cao trong cuộc thi này.
Nữ nhiếp ảnh gia Khánh Phan đoạt giải Đồng hạng mục Tư liệu và Du lịch. Bức ảnh của cô chụp người đánh cá giữa rừng dừa nước ở Quảng Ngãi. Khoảng trống hiếm hoi giữa bức ảnh là dấu tích của chiến tranh. Khu rừng có diện tích khoảng 10 ha, được xem là "lá phổi xanh" của Quảng Ngãi. Nơi đây cũng thu hút du khách bởi sự đa dạng sinh học với đủ loài vật như cá, tôm cua, chim, cò hoang dã. Du khách tới khu rừng này thường thích chèo xuồng dưới những tán lá dừa để tận hưởng không khí trong lành.
TTác phẩm "Vẻ đẹp của lưới đánh cá" do nhiếp ảnh gia Nguyễn Phước Hoài thực hiện. Ảnh chụp tại Phú Yên - nơi thường được các "tay máy" tới săn ảnh thả lưới đánh cá nhiều bậc nhất Việt Nam.
11/11/21
Mông Lung Cõi Nhớ
Thấy thiên hạ nhớ ào ào,
Cũng bày đặt nhớ, nhưng nào có ai.
Mông Lung Cõi Nhớ
Chiều thoi thóp trên bờ cát lở,
Người nhìn trời chợt nhớ bâng quơ.
Con sông dĩ vãng đục lờ,
Đường xưa trắc trở, gót mơ rã rời.
Manh ký ức cuối đời dúm dó,
Chuyện năm nào quả có thật không,
Hay toàn tưởng tượng bông lông,
Thấy thiên hạ nhớ, cũng gồng gánh theo.
Nhúm hoài niệm lèo tèo rời rạc,
Đang nhọc nhằn lác đác hiện ra.
Trải bao ngày tháng phôi pha,
Bóng người xưa tựa bóng ma chập chờn.
x
x x
Kìa đôi má hồng hơn nắng sớm,
Hớp hồn trai mới chớm mười hai,
Ra chơi trót lén nhìn ai,
Để rồi vô lớp cứ hoài vẩn vơ.
Nọ ánh mắt tình cờ gặp phải,
Ngờ đâu là lưỡi hái tình yêu,
Vết thương rỉ máu sớm chiều,
Tuổi mười bốn đã lêu bêu trốn trường.
Nhè nhẹ thoảng mùi hương hơi thở
Từ môi người thiếu nữ mười lăm.
Vô tình một tiếng hỏi thăm,
Con tim mười sáu trọn năm mơ màng.
Dáng e ấp dịu dàng khép kín,
Khiến lòng trai mười chín vấn vương,
Để rồi cách trở mười phương,
Người đây kẻ đó đoạn trường riêng hay.
Làn tóc xoã vờn bay trong nắng,
Tình hai mươi trĩu nặng bờ vai.
Sáng chiều se sắt nhớ ai,
Đêm về chống mắt mệt nhoài ươm mơ.
Bàn tay lướt hững hờ trên phím,
Khúc tình buồn chết lịm hồn nhau.
Kiếp này chẳng bén trầu cau,
Đành xin hẹn đến kiếp sau chực chờ.
x
x x
Những hình ảnh lờ mờ vặt vãnh,
Được mày mò nhặt nhạnh khắp nơi,
Phải chăng là chuyện vẽ vời,
Thoa son đánh phấn cho thời đã qua?
Là kỷ niệm hay là ước vọng,
Giờ chỉ còn ảo mộng tàn phai.
Vật vờ chẳng biết nhớ ai,
Vẳng trong gió tiếng thở dài xót xa.
Cây níu vạt nắng tà quyến luyến,
Người cau mày xao xuyến ngẩn ngơ.
Mơ hồ một thoáng trời thơ,
Mông lung cõi nhớ, bơ vơ giấc buồn.
Trần Văn Lương
Cali, 11/2021









