1/15/26

Vật Vờ Cõi Tạm

 Cóc cuối tuần:

 

       Vật Vờ Cõi Tạm

 

Sai một niệm, nên đất trời xa cách,  (1)

Mấy chục năm dài ì ạch lo toan,

Cái tâm còn chưa gặp được người an,   (2)

Nên lạc lõng, Niết bàn quên mất lối.

 

Miệng lẩm nhẩm một vài câu sám hối

Nhưng cuối cùng chẳng biết gửi cho ai.

Thân lang thang qua những tháng năm dài,

Vẫn dấn bước miệt mài trong cõi dục.

 

Càng mong mỏi, càng mưu cầu hạnh phúc,

Thì bến bờ càng lúc lại càng xa.

Rất nhiều khi lầm tưởng đến được nhà,

Nào có biết đây chỉ là cõi tạm.

 

Đường trần thế vốn muôn phần ảm đạm,

Chặng cuối đời càng thê thảm tái tê.

Trót vì còn nặng nợ ở bến mê,

Nên đành phải lết lê trong bể khổ.

 

Lao xao sóng vỗ,

Tìm cứu độ nơi nao,

Luân hồi sáu nẻo lao xao,

Làm sao biết kiếp nào là kiếp chót?

 

Ải không cửa dù may qua trót lọt,  (3)

Lối quay về chót vót lắm non cao.

Xác thân dần theo ngày tháng hư hao,

Đường giải thoát còn bao nhiêu trắc trở.

 

Tìm tòi trong sách vở,

Thấy dạy rằng Phật tính ở trong ta,

Phật là tâm, tâm là Phật tại nhà,   (4) 

Nghiền ngẫm mãi vẫn xa đường cách ngõ.

 

Công án cũ tham hoài chưa chứng ngộ, (5)

Cứ lăng quăng tìm kiếm chỗ an tâm,

Lòng thầm lo, chỉ một thoáng sai lầm,

Sẽ muôn kiếp trầm luân trong ác đạo.

 

Hết mọi sự đều chính do tâm tạo, (6)

Tự mình gây dông bão lấp đường xưa.

Vì vô minh, bị bốn tướng đánh lừa,  (7)

Nên vẫn cứ mê mờ tìm chỗ trụ.

 

Trót xa rời quê cũ,

Đời tạm trú gian nan,

Tâm này nếu chửa được an,

Thì ngõ đến Niết bàn còn xa lắc.

            Trần Văn Lương

               Cali, 1/2026

 

Ghi chú:

 

(1) Tín Tâm Minh, Tam Tổ Tăng Xán, câu 5-6:

"

Hào ly hữu sai,

Thiên địa huyền cách.

"

Nghĩa:

"Chỉ sai đi một ly,

Đất trời bèn xa cách."

 

(2) Bích Nham Lục, tắc 96 ; Triệu Châu Tam Chuyển Ngữ,

bản dịch của Thiền sư Mãn Giác.

Trích lời Bình của Viên Ngộ:

 

"

...

Tổ Đạt-ma nói: Diệu đạo của chư Phật nhiều kiếp tinh cần, khó làm mà hay làm, khó nhẫn mà hay

nhẫn, há lấy đức nhỏ trí nhỏ, tâm khinh tâm mạn,  mong được chân thừa, không có lẽ ấy. Nhị Tổ nghe

dạy răn, lòng mộ đạo càng thiết, lén lấy dao bén tự chặt tay trái, đến trước dâng Tổ Đạt-ma. Đạt-ma

biết là pháp khí, bảo: Ông đứng ngoài tuyết chặt tay, sẽ vì việc gì? Nhị Tổ thưa: Tâm con chẳng an,

xin Thầy pháp an tâm. Đạt-ma bảo: Đem tâm ra, ta vì ông an. Nhị Tổ thưa: Con tìm tâm trọn không thể

được. Đạt-ma nói: Vì ông an tâm xong. Sau Đạt-ma đổi tên cho Ngài là Huệ Khả.

...

"

 

(3) Tạm dịch chữ "Vô Môn Quan" của Thiền tông.

 

(4)   "Tức tâm tức Phật"

http://thuongchieu.net/index.php/phapthoai/suphu/4751-tsphapthuong

Trích:

"

...

Thiền sư Pháp Thường

(Đại Mai) (752 - 839)

Sư họ Trịnh, quê ở Tương Dương, lúc nhỏ xuất gia theo thầy ở chùa Ngọc Tuyền, Kinh Châu.

Ban sơ đến tham vấn Mã Tổ, Sư hỏi:

- Thế nào là Phật?

Mã Tổ đáp:

- Tức tâm là Phật.

Sư liền đại ngộ.

...

"

(5) Về công án, xin xem:

https://thuvienhoasen.org/a3661/doi-net-ve-thien-cong-an

 

(6) Kinh Hoa Nghiêm (kệ Phá Địa Ngục):  "Nhất thiết duy tâm tạo" (Tất cả đều do tâm tạo ra)

 

(7) Theo Kinh Kim Cang, bốn tướng là: Ngã tướng, nhân tướng, chúng sanh tướng và thọ giả tướng.


No comments:

Post a Comment