10/31/20

TÌNH VÀ TỘI


Con tàu VIA đang băng ngang qua những tỉnh bang của vùng đất lạnh, tình nồng, từ Toronto đến Vancouver, trong một ngày hè nắng ấm tươi đẹp. Bà Lan đang ngồi ngắm nhìn vùng đồng bằng hoang dã của tỉnh bang Ontario. Đối diện bà là một phụ nữ mặc áo thun màu cánh sen, đội chiếc mũ cap màu xanh ngọc hơi kéo xuống để che mặt, cô ngồi dựa lưng đằng sau ngủ gà, ngủ gật. Sau vài tiếng đồng hồ cô tỉnh dậy, đi WR (wash-room, phòng vệ sinh) rồi trở lại nhìn bà Lan mỉm cười một cách thân thiện. Bà Lan cũng mỉm cười lại và nhìn thẳng vào mắt cô hỏi: “Chị nói tiếng Việt phải không?” Chị nở nụ cười tươi tắn nói: “Ủa chị là người Việt luôn hả? Sao chị biết em là người Việt? Bà Lan bảo bà nhìn vào mắt chị và đoán vậy.

Trong lòng bà Lan cảm thấy an tâm hơn khi có một người đồng hương là bạn đồng hành trên tàu.

Người phụ nữ tự giới thiệu: “Em là Hiền. Còn chị?”

Bà Lan vui vẻ bắt tay với Hiền nói: “Tôi là Lan”

Hiền hỏi: “Chị đi du lịch hay đi thăm ai mà đi một mình vậy?”

Bà Lan nói: “Tôi đi du lich Vancouver cùng mấy người bà con ở Calgary. Họ sẽ gặp tôi ở ga Vancouver. Còn chị?”

10/29/20

Thông Báo Chấm Dứt Sinh Hoạt của Nhóm Email Group Thunhan1-2

Tiếp theo thông báo của Yahoo, cung cấp diễn đàn trực tuyến cho những người dùng mạng Internet trên không gian Mạng, chấm dứt cung cấp dịch vụ này vào ngày 15.12.2020, DĐ Thunhan1-2 thông báo chấm dứt sinh hoạt nhóm Thunhan1-2 kể từ 27.10.2020

Thưa quý bạn TN1-2 ,

Nhóm email Thunhan1-2 đã sinh hoạt được 15 năm nay với cùng đích nối kết, bắc nhịp cầu với nhau, sau một thời gian cách biệt, để cùng nhau ôn lại kỷ niệm xưa và hỏi thăm sức khoẻ, chuyện trò mầy tao, không phân biệt màu sắc và tuyên truyền tôn giáo và chánh kiến, dễ gây sự chia rẽ .

Tiếc thay , nhiệm vụ cao đẹp đó không được hoàn thành .

Do đó , BĐH quyết định giải thể nhóm email Thunhan1-2 kể từ 27/10/2020.
Kính chúc quý bạn và gia đình bình an và hạnh phúc .
Thân kính,

BĐH

SỰ "GIÀU CÓ" CỦA NGƯỜI NGHÈO


Hồi còn là sinh viên vào các kỳ nghỉ, tôi thường xin dạy thêm ở các trường mẫu giáo. Lần đó tôi xin được một chỗ làm ở thị trấn St.Louis. Ngày mùng 2 của tháng, tôi mới được biết ở đây người ta chỉ được trả lương vào cuối tháng. Lúc đó tôi lặng người, bởi trong túi tôi chỉ còn 4$, tôi không thể trả tiền trọ chứ đừng nói đến đổ xăng hay ăn tối.

Tôi có một cây kèn trumpet và biết chơi piano một chút, nên ý nghĩ đầu tiên của tôi là dùng chúng để kiếm tiền. Nhưng ở đâu? Tôi còn chưa quen với thị trấn này. Thế là tôi quyết định: đem cái kèn của mình đi … cầm đồ, được 15$, đủ trả tiền trọ cho ngày hôm đó và hôm sau nữa. Nhưng rồi sẽ ra sao?

Có một quán cà phê nghèo nằm ngay cạnh tiệm cầm đồ. Tôi vào và gọi cốc bia 35 xu. Rồi ngồi bên cốc bia và thừ mặt ra.

"Trông cậu cứ như vừa đánh mất đồng xu cuối cùng ấy, con trai!", người hầu bàn già lại gần tôi và nói như vậy.

Ông ấy tên là Charlie, 60 tuổi. Tôi kể cho ông ta nghe mọi chuyện, kể cả chuyện cầm chiếc kèn. Charlie nghe rồi hỏi: "Cũng biết chơi piano à?".

"Cháu biết một chút thôi …". Charlie lại suy nghĩ vài phút, rồi hỏi tiếp: "Có biết chơi bài “Stardust” không?".

Thật may, đó là một trong số vài bài tôi biết chơi. Tôi thử chơi cho Charlie nghe, cố gắng hết sức. Không hay lắm, nhưng Charlie có vẻ thích. Ông cười vang và vỗ tay theo: "Cậu chơi không hay lắm, nhưng không tệ đến nỗi có thể đuổi hết khách đi đâu! Mỗi tối cậu hãy đến đây chơi bản nhạc này, tôi sẽ cố giúp cậu kiếm được đủ tiền cho đến khi nào cậu được trả lương. Có bộ vest nào không?".

Tôi không có, nên Charlie phải dẫn tôi đi mua ở một cửa hàng đồ cũ. Bộ vest màu nâu, có lẽ được dùng cho những người 40 tuổi, nhưng dù sao nó cũng hợp với tôi.

Ngày hôm sau, khách đến quán cà phê vào khoảng 6 giờ tối. Trông ai cũng vất vả và lấm lem.

Họ già hơn tôi nhiều, có những người trông khắc khổ và lôi thôi. Họ nghe “Stardust” và những bài hát cũ mà tôi chơi một cách chăm chú, có người còn khóc. Mỗi tối vài lần, Charlie đặt một chiếc hộp lên quầy hàng và kêu lên: "Anh em, chúng ta cần giúp đỡ cậu bé này!". Và đôi khi ông kể lại cả tình trạng của tôi: sống một mình và không có tiền.

Ðến buổi tối thứ ba, có một bà cụ đến gần tôi: "Con trai, ta không có tiền để giúp con đâu, nhưng ta có một căn phòng ở ngay bên cạnh và không dùng tới. Con có thể ngủ đêm ở đó để khỏi phải trả tiền nhà trọ.".

Và thế là cứ ban ngày thì tôi dạy trẻ con ở trường mẫu giáo, tối chơi nhạc cho những người già ở quán của Charlie. Sau một tháng, tôi được lãnh lương. Tiền lương khá cao, đủ để tôi có thể sống đàng hoàng. Tôi quay lại quán của Charlie chơi thêm một buổi nữa. Lần này tôi nói Charlie đừng đặt cái hộp lên bàn, vì tôi đã có tiền rồi.

Nhưng ở chỗ mà mọi hôm Charlie đặt cái hộp, hôm nay mọi người vẫn để tiền vào, dù không có hộp. Có nhiều đồng xu, và cả 1 tờ 20$.

Tôi không biết điều gì đã làm cho những người nghèo khổ ấy lại muốn giúp một “thằng bé” mà họ không quen biết, khi chính họ sống cũng vô cùng chật vật.

Sau này tôi chơi piano tốt hơn và cũng làm thêm tại một khách sạn lớn. Tôi chơi piano cho những người khách giàu có và sang trọng. Nhưng chưa một lần nào, và chưa một ai sẵn sàng chia sẻ với tôi chính những gì họ có như những người nghèo ở quán của Charlie ...

10/28/20

Halloween Và Tháng Ma


Các bạn thân mến,

Vài ngày nữa là Halloween, nhân dịp này chia sẻ một chút cảm nghĩ về "MA".

Halloween Và Tháng Ma

Tháng 7 âm lịch vừa qua và tháng 10 dương lịch sắp tới là "tháng ma" được lưu truyền xưa nay tại các nước Á Đông và Phương Tây.

Ngày trước, mỗi lần đến tháng 7 âm lịch, ba má tôi không cho tôi đi chơi vào ban đêm, lý do là: " đi đêm có ngày sẽ gặp ma." Vì âm phủ mở cửa thả hồn ma lên dương gian, nên rất dễ đụng đầu. Dù không gặp phải, tháng 7 âm phủ mở cửa toác hoác, cũng rất dễ đụng chạm.

Nhưng tại Hoa Kỳ, mỗi năm đến tháng 10 dương lịch, người ta nói nhiều chuyện về ma. Quảng cáo khắp nơi về ma quỷ yêu quái, thương xá chưng bày đủ kiểu quần áo mặt nạ của ma, dân chúng giăng kết màng nhện, treo sô kết tơ trước nhà, cố ý tạo một môi trường rùng rợn ma quái, thậm chí coi nhà mình như nhà ma để đón lễ.

Đêm cuối cùng của tháng 10, cha mẹ trang điểm con mình thành ma thành quỷ, rồi dẫn đi xin kẹo từng nhà. Có người còn nói: " Đêm tháng 10 phải thường xuyên ra ngoài, nếu may mắn sẽ có thể gặp được ma!"

Chuyện đời thay đổi nhanh chóng, ý niệm sợ ma không còn như xưa nữa. Trước đây nói đến ma, người ta sợ bỏ chạy; ngày nay nói đến ma, người ta lại tò mò thích nghe, thích tìm hiểu. Vì vậy, chuyện ma, sách ma, phim ma trở thành sản phẩm tiêu khiển thời thượng của con người.

Thực sự, ma quỷ có ảnh hưởng sâu sắc đến nền văn hóa của dân tộc và sự an ninh của xã hội. Dân tộc tin có quỷ thần sẽ có một nền văn hóa phong phú, nhiều ý tưởng và sắc thái dồi dào; xã hội tin có ma quỷ thì tin có nhân quả, luân hồi và quả báo."Thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo", làm tốt gặp tốt, làm xấu gặp xấu. Tin như vậy thì thiên hạ ít dám làm việc bất lương, xã hội tự nhiên tương đối an lành.

Dưới quan niệm cổ truyền, người ta xem những hồn ma như là "huynh đệ" của mình. Vì vậy, theo tập tục truyền thống của dân tộc Á Đông, rằm tháng 7 âm lịch là ngày Địa Ngục mở cửa thả hồn ma, mà chúng ta gọi là "huynh đệ" (好兄弟). Vì hồn ma bị hành hình đói khát quanh năm, nên ở dương gian vào ngày này, người ta thường bày biện nhiều thức ăn, mời anh em ăn một bữa hả hê. Nghi thức này gọi là "cúng cô hồn" (祭祀亡魂). Rồi đốt tiền giấy cứu tế, đồng thời mời sư sãi tụng kinh siêu độ, mong anh em bất hạnh đọa vào "ác đạo" sớm được siêu thoát, gọi là "phổ độ" (中元普度).

Theo quan điểm của Phật giáo, rằm tháng 7 âm lịch là lễ "Vu Lan" (盂蘭盆), Vu Lan là Phạn ngữ dịch âm, nghĩa là "giải đảo huyền" (解倒懸). Đảo huyền là chỉ thú vật bị treo ngược để chuẩn bị đem bán hoặc dùng làm vật cúng tế. Giải đảo huyền tức là giải cứu các loại súc vật. Ngày hôm đó, chúng ta chân thành lễ Phật, cúng dường tăng ni, dùng công đức này để cứu áo đạo chúng sinh được thoát khổ. Theo Kinh Vu Lan, rằm tháng 7 âm lịch cũng là ngày Bồ Tát Mục Kiền Liên xuống Địa Ngục cứu mẹ.

Tổng hợp những điểm nói trên, chúng ta thấy rằng rằm tháng 7 đúng là một ngày "hiếu đạo". Cúng dường tam bảo (Phật Pháp Tăng), hiếu kính cha mẹ, phổ độ quỷ thần, cứu giúp thú vật cũng đều xuất phát từ một chữ "hiếu".

Nói về Halloween tại các nước Tây Phương, theo truyền thuyết thì trong ngày này tất cả linh hồn đều trở lên thế gian. Người ta ăn mặc trang phục giống như ma để đồng hóa với các “anh em” của mình. Xưa kia còn có người để trái cây và thức ăn tại trước cửa hay sân sau để chiêu đãi hồn ma, không biết từ bao giờ diễn biến thành cách thức cho kẹo. Đốt đèn bí rợ trước cửa trong đêm tối là soi sáng đường về cho hồn ma, chúc “anh em” thượng lộ bình an.

Tất cả nghi thức trong ngày Halloween _ mặc áo ma, cho bánh kẹo, đốt đèn bí rợ đều hàm chứa ý nghĩa "từ bi". Ngày cuối cùng của tháng 10 thực sự là một ngày "tình thương". Cúng tế hay cầu nguyện cho linh hồn đều biểu lộ tình thương trân quý của con người.

Theo Phật giáo, ma quỷ cũng là chúng sinh, họ cần tình thương và lòng từ bi, chứ không phải sợ sệt và xa lánh. Sau khi chết, con người đi vào luân hồi, không nhất thiết trở thành ma. Theo Kinh Lăng Nghiêm (楞嚴經):

Người có 7 phần tình dục, 3 phần trí tuệ, sau khi chết, trở thành thú vật.

Người có 9 phần tình dục, 1 phần trí tuệ, sau khi chết, trở thành ma quỷ.

Người hoàn toàn sống trong tình dục, sau khi chết sẽ đọa vào Địa Ngục.

Tham sân si là cội nguồn của tam ác đạo.

Vì vậy, ma quỷ là một tấm gương để chúng ta soi xét. Bởi người đời chìm đắm trong danh lợi quyền thế, say mê trong hồng trần tình dục, rằm tháng 7 và cuối tháng 10 là lúc để chúng ta tạm dừng lại và quay đầu nhìn lại tấm gương này, soi sáng khuôn mặt và nội tâm của mình. Nếu vẫn còn mang nặng tình dục, sân si giận hờn, thì đã cận kề áo đạo ma quỷ.

Trong Kinh Phật có kể nhiều chuyện về ma hầu đánh thức và cảnh giác lòng người.

"Kinh Luật Dị Tướng" (經律異相) có kể: Một người chết rồi, linh hồn trở về dùng roi đánh xác của mình, người bên cạnh thấy vậy liền hỏi: "Người này đã chết rồi, tại sao còn đánh đập xác của nó?"

Ma trả lời: "Nó là thân xác của tôi lúc trước, khi còn sống thì làm nhiều việc ác _ lường gạt trộm cắp, xúc phạm đàn bà, bất hiếu cha mẹ, không có từ bi, không trọng nhân nghĩa, keo kiệt không chịu bố thí. Sau khi chết, khiến tôi đọa vào âm giới làm ma quỷ, đau khổ vô cùng. Cái xác này quá tội lỗi và thối tha, cho nên đánh nó để bớt giận."

Vì vậy, tháng 7 âm lịch trở thành tháng ma, không phải là ma quỷ khiến cho người ta sợ hãi, mà là chúng ta phải biết sống với thái độ nghiêm cẩn và giữ giới điều. Nếu chúng ta có lòng sợ sệt và bất an là đi ngược lại ý nghĩa của Phật giáo, không đúng với tinh thần từ bi của nhà Phật.

Thực sự, tháng 7 cũng như tháng 10 là tháng rất tốt để chúng ta hồi tâm tỉnh thức. Chuyện ma quỷ đã ngầm chứa những chân lý của cuộc sống. Nhân ngày này, chúng ta tìm lại sự thanh tịnh và trí tuệ.

Tâm sáng tất Thiên Đàng, tăm tối tất Địa Ngục.

Mở rộng lòng từ bi, buông bỏ tham sân si là ngọn đuốc soi sáng và dìu dắt chúng ta đến con đường tu hành quang minh và tươi sáng.

Lý Trinh Trường K5 tại tư thất
09-30-2020

Xem bản Trung văn: Halloween

10/27/20

Loài cây có khả năng "đẻ" ra vàng

Loài cây có khả năng "đẻ" ra vàng.

Một nghiên cứu khoa học đã chỉ ra rằng: tiền không mọc trên cây, nhưng vàng thì có thể!

Bạch đàn (tên gọi khác là cây Khuynh diệp) có mặt hầu hết ở các vùng nhiệt đới, và cận nhiệt đới, trong đó có Việt Nam ta. Rễ của cây có thể đâm sâu tới 40m để tìm kiếm nguồn nước, và chất dinh dưỡng. Trong quá trình đó, những cây bạch đàn gần các mỏ vàng đã vô tình “hút” cả những bụi vàng trong lòng đất, sau đó dịch chuyển lên lá cây.
Các nhà Nghiên cứu của Tổ chức Nghiên cứu Khoa học và Công nghệ Khối thịnh vượng chung Tây Australia giải thích: “Vàng là kim loại độc hại với cây cối, nên được bị dịch chuyển tới các đầu mút của cây, chẳng hạn như lá cây, hoặc tới các vùng đặc biệt bên trong tế bào, để làm giảm các phản ứng sinh hóa độc hại”.

Những cây Bạch đàn gần mỏ vàng có thể hút được vàng nano, và chuyển lên lá.


Trên Tạp chí Nature Communications, nhóm Nghiên cứu cho biết: đây là lần đầu tiên vàng được phát hiện ở trạng thái tích hợp tự nhiên trong một sinh thực vật sống. Tuy nhiên, lượng vàng trong lá cây rất ít, chỉ chiếm khoảng 0,000005 phần trăm trọng lượng mỗi lá cây. Các nhà Khoa học đã phải dùng tới tia X, mới có thể phát hiện ra sự tồn tại của chúng.
Giá trị có thể ứng dụng dễ dàng nhất của nghiên cứu này là lá cây chứa vàng có thể cung cấp cho các Công ty khai khoáng một cách nhận biết không tốn kém, và thân thiện với môi trường, về nơi có thể khoan tìm kim loại quý.
Lượng vàng trong lá cây rất ít, chỉ chiếm khoảng 0,000005 phần trăm trọng lượng mỗi lá cây.

Được biết trên thế giới cũng đã có nghiên cứu khoa học nhằm thu hoạch vàng từ các loại cây trồng đặc biệt như Bạch đàn, Mù tạt, Hướng dương... Kỹ thuật này có tên gọi phytomining.
Bằng cách này, con người có thể lấy được vàng nano nhằm phục vụ cho ngành Công nghiệp Hóa chất, lĩnh vực vốn sử dụng các hạt nano vàng như vật xúc tác cho những phản ứng hóa học. Tuy nhiên, giá trị quan trọng nhất của nghiên cứu chính là giải quyết hậu quả của các khu mỏ vàng bị ô nhiễm.
Kỹ thuật phytoming giúp thu hoạch vàng nano từ cây nhằm phục vụ ngành Công nghiệp hóa chất.

Theo Dân Việt.


10/26/20

蟑螂的小故事

今年初搬來的鄰右是一家四口的東方人,四十出頭的壯年夫妻和兩個年約十來歲的孩子.

上週末看見這兩個小兄弟在臨近的街道上議論紛紛.我好奇的走過去看.

原來他們在家中的車庫裏捕到了兩隻蟑螂,正在舉行殺蟲大典.準備點火燒蟑螂,看牠們在烈火中被燒成蜷曲的身子.

我對小朋友説:"這樣太残忍了.想一想你們有被開水燙到手的感受嗎?更何況是火燒全身,是多麼的痛呀!"

小朋友没想到半途冒出個陌生人,又勸止他們燒蟑螂.一時間氣氛變得僵化而沈默.

半晌,小朋友説:"可是,可是蟑螂是害蟲呀!偷吃我們家的東西."

我説:"照你們這麼説,做小偷的人不也應該放火燒了嗎?任何人,不管好人,壞人都有父母,在父母眼中都很可愛.蟑螂可能是偷東西回去給年老的父母吃,牠們可能是父母的乖孩子呢!"

小朋友又説:"如果我們不殺害蟲,害蟲就會愈來愈多,到時候就會被害蟲侵佔了."

我對孩子説:"這世界每天有幾千萬人在殺害蟲,譬如噴殺蟑螂的藥,但蟑螂從來没有減少;這世界有許多人在保護野生動物,野生動物也没有增加.何況,什麼是害蟲呢?山中的飛禽猛獸都是害蟲,蒼鷹,老虎,野狼哪一種不是害蟲呢?我們是不是也要把牠們殺了嗎?不管好的或不好的動物都有在地球生存的權利,牠們都有父母和兒女,所以我們不應該肆意殺害動物."

小朋友更加沈默了.

他們突然説:"不然,我們不要放火燒,我們給牠們一點懲罰,罰牠們到路口的溝渠邊吃泥土."

接着便呼嘯而去.

我看著小朋友遠去的背影,心有感慨.每個人都有善根,尤其是小孩子,就像一張白紙,容易感染.大人有責任開啟孩子的仁愛之心,不應該殘忍的對待别的衆生.

真正的仁愛不是對好衆生的慈愛,而是對惡衆生的悲憫;何況衆生有什麼好惡的分别呢?

曾經有一位淨土宗的師父説:"西方淨土是為惡人而設教的."

有人問他為什麼不是為善人而設,而是為惡人而設?

他説:"善人所處的地方,就是淨土,還需要什麼淨土?何况惡人臨終覺悟十念阿彌陀佛就可以去淨土,善人更不用説."

我們在幼年的時候,都曾因為無知,在家裡隨意用手指捏死螞蟻;與童伴玩耍時任性的掰開蟋蟀的頭;從泥土中挖出蚯蚓放在烈日下挣扎乾涸而死.我們的無知代代相傳,我們的長輩把工業的黑煙噴上天空;污染的廢水灌入河流;以過度的農藥灑在田間.不要説動物,有許多人甚至忘記别的孩子也有父母.

我們要救的不是偶然被抓住的蟑螂;我們要救的是孩子的心,還有人們的良知.

經裏有這麼的一個故事:

有一次森林裏發生大火,動物都開始逃跑.這時有一隻小鳥也飛出森林,但飛出森林,牠並没有逃走,而是飛到很遠的河邊銜一滴水飛回來,將一滴水吐在正在燃燒的森林裏.吐下去後,火還是一樣的燃燒,小鳥又轉身去銜第二滴水吐在燃燒的森林裏,如此來回往返,永不止休.

佛家曰:"盡形壽,拯救世界."

只要有生命的一天,就要為全世界的眾生服務,為一切苦難眾生服務.

佛家也曰:"無緣大慈,同體大悲."

一切衆生,有情無情,與我一體,皆應起憐憫愛護之心.

儒家曰:"知其不可為而為之."

只問耕耘,不問收獲.追求的不是結果,而是一種一往無悔的精神.

道家曰:"聖人無常心,以衆生心為心."

聖人没有私心,以衆生的心作為自己的心.故而將天下的安危繫於一身.

釋道儒三家的教誨帶領我們進入一個每人都響往的理想大同世界.

我願學習經裏那隻小鳥的精神,常常把一滴清涼的淨水吐在因世人的慾火而熊熊燃燒的世界裏.

清祥合十

10-25-2021