4/26/12

Lão Thầy Bói Già Đinh Vũ Hoàng Nguyên

Mặc Lâm, biên tập viên RFA

2012-04-07

Trong giới văn nghệ sĩ Việt Nam chưa khi nào có một tác giả chưa từng có tác phẩm xuất bản nhưng khi nằm xuống lại được nhiều người đến viếng và thương tiếc đến thế.

Photo courtesy of Trang blog Lão Thầy Bói Già

Trang blog Lão Thầy Bói Già

Đa tài

Anh là nhà thơ, vì thơ rất hay. Anh là họa sĩ chuyên nghiệp vì tốt nghiệp tại trường Đại học Mỹ Thuật Công nghiệp Hà Nội. Anh là một nhà văn: truyện ngắn của anh chứa đầy nụ cười và trăn trở. Cười vì văn chương anh dí dỏm một phần nhưng trăn trở vì phía sau những số phận nhân vật mà anh đem vào truyện như nét vẽ chân dung trọn vẹn tính người trong dòng chảy gập ghềnh của thời đại.

4/24/12

Lá Cờ Tưởng Mất Nhưng Vẫn Còn

Chiều hôm nay, Thứ Bảy ngày 21-4-2012, một buổi lễ Vinh-Danh và Tri-Ân Hải Quân Hoa-Kỳ và Hải-Quân Việt-Nam Cộng Hòa đã cứu vớt những người trốn tránh Cộng-Sản vào Tháng Tư năm 1975 tại Nhà Thờ Kinh thuộc Thành Phố Garden Grove, Calfornia.

Ông giáo sư dạy Sử

Tác Giả: Vương Mộng Long-K20

Một chiều cuối năm 1998 tôi vào Trường University of Washington (UW) để đón đứa con gái áp út tan giờ học.

Tình cờ tôi nhìn thấy một ông già đứng chờ xe bên bến Bus. Có lẽ ông cụ lớn tuổi hơn tôi nhiều. Hỏi chuyện, tôi mới hay, ông cụ đã qua tuổi bảy mươi, ăn tiền hưu, và đang học môn Truyền Thông (Communication) năm Senior. Tôi chợt nghĩ, thời gian này mình cũng không bận lắm, tại sao không trở lại trường? Ít ra cũng học thêm được vài điều hay. Thế là, hôm sau tôi nộp đơn xin trắc nghiệm trình độ Toán và Anh Văn để xếp lớp tại Shoreline Community College (Shoreline C. C.).

NHÂN NGÀY 30.4 - NÓI CHUYỆN VỚI NHÀ VĂN NGUYỄN NGỌC NGẠN

ĐINH LÂM THANH
Thưa Anh Nguyễn Ngọc Ngạn.
Nếu Anh là một nhân vật bình thường, ít ai biết đến, dĩ nhiên tôi chẳng có ý kiến gì, nhưng Anh là một nhà văn, một người làm truyền thông (MC đại nhạc hội) nổi tiếng thì một người cầm bút tranh đấu cũng không thể bỏ qua được. Anh trốn thoát chế độ cộng sản cũng như tôi, đã phải trả một giá rất đắt bằng cách đổi mạng sống với công an, với may rủi thời cơ và sống chết với biển cả…thì tôi thiết tưởng, khi nói chuyện với Anh cũng không đến nổi vô ích như phải nói chuyện với đầu gối.