Ba nơi (#3)
San Diego:
Những lần qua Mỹ trước đây, đi từ khu này qua khu khác chúng tôi dùng máy bay. Lần này anh bạn của chúng tôi dẫn chúng tôi đi đường bộ. Đường từ SF đến LA rất tấp nập. Thỉnh thoảng tôi lái xe trên con đường 31 của Úc mà tưởng chỉ đi có 1 mình một freeway.
Tiếc quá, lúc đó tôi còn đang ngất ngư nên không thưởng thức được khung cảnh hai bên đường, nhất là các khu trồng cây xanh mướt.
Sau ngày ở Mexico về lại Mỹ, chúng tôi ở vùng Orange County và được bạn dẫn xuống SD quấy rầy các ông bạn đang sinh sống tại San Diego (SD). Chúng tôi được ông bạn địa phương dẫn đi quanh vùng và sau đó cho chúng tôi ghé hai nơi nổi tiếng ở SD là khách sạn del Coronado và Maritime Museum.
10/14/15
San Diego
SàiGòn và Tuổi Thơ Tôi
Trần Mộng Tú
Tôi xa quê hương ở vào tuổi không quá trẻ dại để dễ quên và cũng không quá già để chỉ dành toàn thời giờ cho một điều mất mát, rồi đau đớn. Tôi ở vào tuổi mà khi bước đến vùng đất mới, đời sống đã như lôi tôi đi trong một cơn lốc trên những con đường khác nhau trước mặt, hầu như không ngưng nghỉ. Tôi chóng mặt, nhưng tôi vẫn biết tôi là ai và tôi ở đâu trên quê người, nên những lúc tôi phải ngưng lại để thở là những lúc hồn quê nôn nao thức dậy trong tôi.
dạ cổ hoài lang
-ss-
Đâu phải tự nhiên mà cầm bút
Viết nên bi khúc khóc tình duyên
Thức đêm nay ngày mai ly biệt
Sáu Lầu viết "Dạ Cổ Hoài Lang"
Tha thiết yêu nhau ước hẹn thề
Cho dù góc bể đến sơn khê
Vẫn luôn kề cận luôn âu yếm
Ru giấc tình yêu đắm cõi mê!!
ĐÊM THU
Có một vầng trăng gọi sầu thiên cổ
Soi nửa đời ta lạc cõi vô biên
Biển rộng. Sông dài. Thênh thang nỗi nhớ
Ngậm mảnh sao khuya nghe dậy ưu phiền.
Diêm Vương đối thoại cùng kẻ nghèo kiết xác, xem xong ngây người
(Ảnh minh họa)
Tận mắt thấy người chạy nạn ngày một nhiều, Vương Lão Lục cũng vác trên lưng tất cả tài sản của mình là một túi khoai lang, gia nhập vào dòng người chạy nạn.
Đi đến nửa đường, lão Lục gặp hai cha con đang đói lả, trên lưng người cha cũng cõng một cái túi rất nặng.