12/31/23

Nhờ khoa học, con người có thể trường thọ 120 tuổi trong tương lai ?

 RFI tiếng Việt -Thụy My Đăng ngày: 

Trong dịp bước sang năm mới, L’Express dành hồ sơ cho một tin vui về tiến bộ của y học. Đặt vấn đề « Liệu con người có thể sống đến 120 tuổi với sức khỏe tốt hay không ? », tuần báo điều tra về một cuộc cách mạng khoa học đang diễn ra.

Trang phục của Genworth R70 khi mặc vào sẽ mô phỏng tác động do lão hóa. Ảnh tư liệu chụp ngày 19/11/2014 tại Redwood City, California, Hoa Kỳ. ASSOCIATED PRESS - Lea Suzuki

Tái tạo tế bào để trẻ hóa cơ thể

Thần dược cải lão hoàn đồng là có thật, hàng triệu người trên thế giới đang sử dụng mà không biết. Đó là metformine, loại thuốc trị tiểu đường giá rẻ đã được phát hiện từ cả trăm năm trước, và ngày nay nhiều nhà nghiên cứu cho rằng còn có tác dụng làm chậm đi quá trình lão hóa.

Nhiều công trình nghiên cứu cho thấy ngoài tác động vào đường huyết, thuốc này còn giúp giảm bớt nguy cơ bệnh tim mạch, ung thư hay loạn trí. Tại phòng thí nghiệm, metformine kéo dài đời sống của loài trùn đất và chuột. Được thử nghiệm trong thời kỳ đại dịch trên các bệnh nhân bị Covid, thuốc này làm giảm 40 % nguy cơ trở thành dạng nặng và Covid kéo dài.

Tuy nhiên hiện các bác sĩ chỉ cho toa đối với bệnh nhân tiểu đường. Sau nhiều năm vận động hành lang, một nhóm nhà khoa học đã thuyết phục được FDA (Cục quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Hoa Kỳ) cho phép tiếp tục thử nghiệm từ năm 2024, khoảng 3.000 người không bị tiểu đường từ 65 tới 79 tuổi sẽ dùng thuốc này trong 6 năm.

Một sự thay đổi quan trọng : thay vì tiếp tục chữa từng bệnh một của tuổi già, các nhà khoa học muốn trước tiên xử lý nguyên nhân chính là sự lão hóa. Ý tưởng hấp dẫn nhất là lập trình các tế bào để làm trẻ lại, viễn cảnh này sinh ra từ nỗ lực của giải Nobel Y học Shinya Yamanaka. Ông đã thành công trong việc đưa các tế bào da hay máu trở lại giai đoạn gần như các tế bào gốc được chuyên biệt hóa, khá giống như trong phôi thai.

Ước mơ thêm 40 năm tuổi thọ

Vấn đề không phải là việc phá kỷ lục của bà Jeanne Calment, người phụ nữ Pháp sống đến 122 tuổi 5 tháng và 14 ngày, mà giới khoa học có tham vọng giúp thêm nhiều người sống lâu hơn. Mức sống thọ hiện nay là 80 tuổi đối với nam và 85 tuổi với nữ, con người không thể sống quá 120 tuổi. Tuổi thọ như vậy đã tăng gấp đôi kể từ 1870, thời đó người ta chỉ sống đến khoảng 40 tuổi. Như vậy tại sao con người nay không thể sống thêm 35 đến 40 tuổi nữa ? Thống kê cho thấy một người 50 tuổi có trên 90 % cơ hội sống đến 70, nhưng chỉ phân nửa số người 70 tuổi có dịp đón sinh nhật thứ 90.

Từ 2013 đến nay, công nghệ sinh học trong lãnh vực kéo dài tuổi thọ đã huy động được gần 40 tỉ euro đầu tư, và riêng Altos Labs chuyên về tái tạo tế bào đã nhận được đến 3 tỉ đô la, số tiền khổng lồ chưa từng thấy. Nếu các đại gia nhiều tiền của không tiếc những món tiền lớn để được hưởng những phương thuốc mới vì cuộc sống là vô giá, thì các chuyên gia khuyên chúng ta trong khi chờ đợi được đại chúng hóa, nên tập 8 thói quen tốt : 150 phút tập luyện (hoặc 75 phút với cường độ cao) hàng tuần, ăn uống quân bình, không hút thuốc, ngủ 7 đến 9 giờ mỗi ngày, kiểm soát cân nặng, thường xuyên xem lại tỉ lệ cholestérol, đường và huyết áp.



Bonne Année

 

Cơn gió mùa đông lạnh buốt người ,
đau buồn năm cũ ...xin cho vơi
ngày mai , cùng đón chào năm mới ,
may mắn , an yên ...khắp nơi nơi
Ngô Bích Ngọc

Tân Xuân Khai Bút
Thấy gió đông phong lại nhớ người
Tình xưa nghĩa cũ chẳng hề vơi
Năm tàn tháng tận, qua năm mới
Viết vội vần thơ gửi khắp nơi.

LĐT 

Câu chuyện ngắn … cuối cùng

Trìu mến gửi về Hồng Hạnh

(Thay lời mở đầu : Blaise Pascal có nói: Le Moi est haïssable. Tạm dịch : Cái tôi đáng ghét. Thông thường tác giả khi nói về mình đều có khuynh hướng …tự đánh bóng chút đỉnh, không ít thì nhiều. Tôi cố gắng tránh lỗi lầm cổ điển này. Và câu chuyện tôi kể sau đây có thật 100%. Đọc xong, nếu quý vị tin thì may mắn cho tôi lắm. Bằng không, tôi bóp bụng chịu chứ biết thưa kiện cùng ai?)

Các cụ mình có dạy : Nhân sinh bát thập cổ lai hy. Xưa nay ít ai sống quá 80 tuổi. Vậy mà vợ tôi đã cà rịch cà tang vượt qua mức này nhưng dọc đường gió bụi vô tình lại móc ngoéo thêm trên vai một căn bệnh bất trị: Bệnh tiểu đường. Rầu thúi ruột. Hơn 40 năm rồi. Viết như vậy để mọi người thấy ngay sức khỏe của vợ tôi rất mong manh.

Tôi sợ vợ tôi té nên lúc nào cũng ở bên cạnh dìu bà ấy. Nhiều người thấy hai cụ già tóc bạc đi bên nhau, la lên: trông TÌNH TỨ QUÁ. Nhiều chiếc xe còn chạy chậm lại, kéo kính xuống và bóp còi: LÃNG MẠN GHÊ ! LÃNG MẠN GHÊ!!. Tôi chỉ còn biết giơ tay chào lại và cười như …MẾU. Tôi không nặng phần trình diễn như mọi người tưởng.. Tôi làm như vậy chỉ vì ….trên phương diện toán học cũng như vật lý học, bốn chân..vững hơn ..hai chân. Tình tứ gì đâu. Lãng mạn chỗ nào? Quá thực tế thì có. Vợ tôi mà té, gãy xương phải đi xe lăn là..đời tôi KHỐN NẠN !!!..

Còn tôi? Một cậu học sinh, ở tiểu học chuyên đá banh (1) trước sân Ga Dalat với trái tennis. Trụ gôn là hai cục gạch.“Cầu thủ “là những đứa trẻ lối xóm cùng tuổi. Lên trung học, đại học, “ngon lành “hơn, có giày dép, đai nịt đình huỳnh để tranh tài cùng các trường bạn. Sang Mỹ, tôi làm cho một hãng thuốc tây: the Upjohn Company (2). Đây là một công ty lớn có cả chục ngàn nhân viên. Nghiệp chướng chưa để tôi yên. Số là hãng tôi có lập 12 đội đá banh, gọi league để đấu với nhau. Tôi thuộc một thành viên trong league đó, tuy không giỏi hơn ai nhưng lâu lâu cũng làm bàn một vài trái đủ để đồng đội cũng biết mặt, biết tên.

Sức khoẻ tôi như đã tả trên tạm gọi là ổn nên tôi dùng để chăm sóc người vợ hiền, người vợ đã từng chung sống với nhau hơn 56 năm mà không một lần lớn tiếng (4). Chăm sóc cho vợ thật kỹ là hợp tình, hợp cảnh và hợp lý nhất rùi ! Thắc mắc làm chi cho mệt?

Chúng tôi vào một tiêm ăn trung bình gần khu Phúc Lôc Thọ. Vợ tôi có vẻ hơi mệt. Nhìn mặt tôi đoán chừng lượng đường nàng hơi thấp (3). Nhưng không nói ra sợ nàng lo.. Lát nữa về tôi sẽ thử máu cũng không trễ. Nhà gần mà!

Người bồi bàn thấy khách mới vào bèn mang tờ thực đơn tới. Tôi gạt đi, cười: tôi thuộc rồi.

• Cho tôi một đĩa bún tôm thịt nướng. và một tô bún bò Đà Nẵng.

• Chắc ông muốn nói “ bún bò Huế

• Xin lỗi tôi nói nhầm.. Bún bò Huế.

Khổ quá, tôi luôn luôn bị ám ảnh bởi cuộc di tản kinh hoàng năm 75. Nếu tôi không nhanh chân, chạy vào được đến Đà Nẵng thì đã bị mấy bố Việt Cộng vồ được ở Huế và gửi đi học tập cải tạo ..: Mút mùa Lệ Thủy “. Lúc đó hết …ti toe.

Thức ăn được mang ra. Tôi nói:

Em cứ từ từ mà ăn. Không gấp. Mình chẳng có hẹn với ai.

Tôi nếm thử nước dùng, đang suýt soa vì tương ớt quá cay thì bỗng có một bà khoảng trên dưới 50 tuổi lại chào. Bà có thân hình gọn gàng, tóc tai chải chuốt, ăn mặc đúng mode. Phải nói ngay bà không đẹp nhưng dễ nhìn và chiếm được cảm tình của người đối diện..

• Con kính chào hai bác.

• Dạ chào bà, tôi đáp

• Con ngồi chiếc bàn ngay đằng sau hai bác.

• – ???

• – Và con vô tình thấy hết, từ đầu chí cuối.. Con thấy bác xuống xe, đi vòng ra sau mở cửa cho bác gái xuống, dìu bác gái vào tiệm, bác chọn bàn này.. .

• Nghe đến đây tôi cảm thấy thực sự không thoải mái vì có làm gì nên tội đâu để bị theo dõi.

• – ????

• – Bác cẩn thận lau muỗng, đũa bằng giấy napkin.

• Nghe đến đây, tôi hết bình tĩnh định đứng dậy phản đối thì bà ta giơ tay ra hiệu: –

• Xin cho con được nói tiếp.

• – Ba con làm giống hệt bác trai, chiều Mẹ con hết mình.

• Tôi bỗng ân hận, hơi nóng nảy bèn đổi thái độ và cách ưng hô

• Thế hai bác đâu rồi?? Hai bác có khoẻ không, con?

• Giọng cô gái lạc hẳn đi : Ba má con mất hết rồi.

À, ra thế! Bây giờ thì chính tôi lạc giọng’

• Hai bác xin chia buồn cùng cháu.

• Mấy giây nặng nề trôi qua.

• Con đến xin bác một hân hạnh:

• ????

• Con xin được trả tiền cho bữa ăn này!

Tôi … nhẩy nhổm lên:

– Ấy chết! Ai lại làm như vậy? Hai bác không quen con, không biết con là ai lại nhận tiền của con. Rất tiếc bác không nhận được.

– Con NĂN NỈ

Tôi cứng rắn, lắc đầu:-

Cũng không được.!!

Nhưng con đã trả tiền rồi.

Nói xong cô gái lạ lễ phép chào chúng tôi trở lại bàn và nhẹ nhàng cầm sắc ra về. Đến cửa cô còn quay lại, ra dấu chào.

Vợ chồng chúng tôi bối rối nhìn nhau. Bây giờ phải tính sao? Không dám dứng dậy ra về vì sợ nhà hàng gọi cảnh sát thưa chúng tôi ăn quịt.

Tôi quyết định chớp nhoáng: Coi như không có chuyện gì xày ra. Và ra quày tính tiền thanh toán hóa đơn.

Bà chủ tươi cười: Hai bác khỏi phải trả vì bà ban nãy đã trả rồi.

Chúng tôi cám ơn và ra về. Khi ngồi trong xe, tôi nói với vợ tôi:”Mình sẽ lấy trọn số tiền này cho người nghèo. Và anh sẽ viết lại câu chuyện này tặng Em. Không thêm không bớt. Đây là câu chuyện cuối cùng trong đời anh. Anh sẽ gác kiếm, à quên gác bút không viết nữa. MỆT RÙI!!.

Hà Mai Kim

Mùa Giáng sinh 2023

• (1) Người Mỹ gọi là soccer.

• (2) Hãng này bào chế ra Linconcin, Depo Provera v v

• Mấy cụ Thầy chích chắc còn nhớ

• (3)Lượng đường khoảng 100-125 mcg/ml thì tốt

• (4) Không một lần lớn tiếng : ĐÚNG nhưng nhỏ tiếng thì hơi nhiều, Thét rồi cũng quen….

12/30/23

The Little Nyonya 小娘惹 (Tiểu Nương Nha)

Mấy tuần trước (Dec-10-2023), anh K. có chia sẻ bộ phim truyện "The Little Nyonya 小娘惹". Đây là món quà bất ngờ và quý giá đối với tôi trong dịp lễ Giáng Sinh này. 

Tôi học được một từ mới "Nương Nha”, là phiên âm của Hán tự "娘惹", tiếng Malaysia là "Nyonya", là hậu duệ của người Trung Hoa nhập cư ở vùng Nam Dương thuở trước, nay là các nước Malaysia, Singapore và Indonesia. Nói cho đúng "Nyonya" dùng để chỉ phụ nữ còn "Baba" là đàn ông. 


Khi xưa, "Nyonya" thường là người đàn bà giúp việc cho các nhà giàu và trong dinh thự của hoàng gia. Từ ngữ "Nyonya" khiến tôi nghĩ đến cụm từ "ô-sin" của tiếng Nhật," "lọ lem" của Việt ngữ, "nô tỳ" của Trung văn.


Cũng như chuyện tình của những cô gái lọ lem khác, phim truyện "Tiểu Nương Nha" (小娘惹) nói về con đường tình yêu éo le, số phận hẩm hiu và sự cố gắng truy tầm hạnh phúc của hai mẹ con "Nyonya": Cúc Hương và Nguyệt Nương. Thực vậy, phấn đấu trong cuộc sống khó khăn vẫn là bài học suốt đời của chúng ta. 


Từ xưa đến nay, người ta luôn cho rằng một tình yêu trọn vẹn phải là kết tinh bằng một hôn lễ cho hai đối tượng về chung một mái ấm. Dù rằng lắm khi giữa chàng và nàng là cả một thế giới đầy những khác biệt tương phản, nhưng truyện cổ tích vẫn cho họ sánh duyên với nhau. Thế mới có chuyện Sọ Dừa cưới cô út xinh đẹp, Thạch Sanh lấy công chúa, cô Tấm trở thành hoàng hậu; hoặc là câu truyện "đôi giày thủy tinh" và mối tình cô gái "Cinderella" của Tây phương.


Ai cũng đã từng trải qua một tuổi thơ êm đềm với những câu truyện cổ tích đầy thơ mộng, một thế giới trong đó mọi người đều ước mơ và khao khát. Truyện thay mặt nhân dân thực thi công lý trừng trị kẻ ác và mang hạnh phúc đến cho những người lương thiện. Cho nên truyện cổ tích thường có kết cục đầy nhân văn và hướng chúng ta đến gần với Chân Thiện Mỹ.


Thoát ra ngoài thế giới của cổ tích để trở lại với đời thường. Trong thời đại ngày nay, giả sử một cô gái xuất thân từ hoàn cảnh như cô bé lọ lem, thì liệu những chàng trai giỏi giang thành đạt có để mắt tới nàng không? Nói cách khác, trong đời thường, liệu bạch mã hoàng tử có sẵn sàng cưới lọ lem làm vợ?


Thử đặt hai người đó cạnh nhau, chúng ta sẽ có ngay câu trả lời, thật đáng tiếc, họ sinh ra không phải để dành cho nhau! Đó là một thực tế phũ phàng. Tại sao?Lý do là, khi thế giới của cô gái - tạm gọi là Lọ Lem, chỉ quanh quẩn trong không gian nhỏ bé của ngôi nhà chật chội, quanh năm chỉ loay hoay với những công việc vặt vãnh trong xó bếp; trái lại thế giới của chàng trai kia - một thiếu gia - là cả một bầu trời mơ ước, kể cả một tương lai huy hoàng với những người cùng đẳng cấp. Dù muốn hay không, chắc chắn cả đời của chàng trai chẳng có chút nhân duyên nào để gặp gỡ cô gái. Nếu may mắn được gặp nhau thì cũng chỉ là “vô duyên đối diện bất tương phùng”. Rõ ràng, họ như hai con người đến từ hai thế giới khác nhau và chẳng có điểm chung nào để có thể cùng “nắm tay nhau thật chặt, giữ tay nhau thật lâu”, cùng nhau đi suốt đoạn đường đời. 


Trong thực tế, hoàng tử khó lòng xe duyên với lọ lem. Tất nhiên có một ngoại lệ, đó là khi cô ấy thoát khỏi thân phận một lọ lem đáng thương và tỏa sáng như một nàng công chúa để xứng đôi với hoàng tử của đời mình.


Vì vậy, truyện tình cô gái lọ lem đã truyền cảm hứng và làm nền cho sự ra đời của bộ phim truyện "Tiểu Nương Nha." Với chủ đề nói lên sự phấn đấu của hai mẹ con "Nyonya" - Cúc Hương và Nguyệt Hương về quá trình vượt khó và không ngừng tự vươn lên sau mỗi thất bại, cố gắng để làm nên một cuộc đời theo ý nguyện của chính mình. Chứ không như cổ tích có ông Bụt bà Tiên dùng phép màu để thay đổi số phận túng quẫn của họ.


Tuổi thơ của mọi người thường gắn liền với những câu chuyện cổ tích và những câu chuyện ấy luôn đi cùng với sự trưởng thành qua những tháng ngày của chúng ta.


"Tiểu Nương Nha" không chỉ là câu chuyện đầy xúc động về tình yêu, còn là niềm hy vọng của thế hệ trẻ về một xã hội tiến bộ, văn minh, bình đẳng trong cuộc hôn nhân dựa trên nền tảng tình yêu chân chính chứ không phải sự so bì của địa vị hay giai cấp mà người xưa thường ví von là "môn đăng hộ đối"(門登户對).


Nói đến "môn đăng hộ đối", người ta thường liên tưởng đến thời phong kiến xa xưa, khi mà hôn nhân đặt nặng trên sự căn bằng tỷ đối giữa gia đình bên nam và bên nữ phải tương xứng với nhau về giai cấp, tài sản, địa vị xã hội ...


Một số người không đồng tình với quan điểm này bởi họ cho rằng: "Đến Lọ Lem còn lấy được hoàng tử" hay "Rất nhiều thiên kim tiểu thư nhà giàu vẫn sánh duyên cùng những chàng trai khố rách áo ôm, con nhà nghèo đó thôi?"


Tuy nhiên, tình yêu và hôn nhân chỉ mới là trang đầu của cuốn trường thiên tiểu thuyết lắm hồi nhiều chương đầy hỷ nộ ái ố, bi hoan ly hợp. Người ta yêu nhau bởi giác quan, nhưng sống với nhau phải nhờ những tố chất cân bằng dựa trên: thân thế, gia cảnh, kinh tế, học thức, tính nết,  chí hướng … Trong hôn nhân không chỉ là trăng sao trên trời huyền diệu, hoa thơm trong vườn Lộc Uyển, mà còn là gạo dầu mắm muối của đời sống thực tế. Hôn nhân nhất định phải nhìn vào hoàn cảnh gia đình. Bởi vậy ngày xưa hôn nhân được xây dựng trên nền tảng "Môn đăng hộ đối".


Trong truyện cổ tích, chưa bao giờ người ta nhắc tới việc sau khi kết hôn với hoàng tử, Lọ Lem sống có thực sự hạnh phúc hay không? Cũng không ai đưa ra hình ảnh cụ thể về việc một thiên kim tiểu thư nhà giàu có thực sự hòa hợp với một ông chồng xuất thân từ gia đình nghèo khó hay không?


Vì thế, "môn đăng hộ đối" chưa hẳn hoàn toàn không có giá trị. Nó không những là lăng kính để chọn lựa tình yêu, mà còn có chỗ đứng trong xã hội ngày nay, lắm khi nó còn vượt ra khỏi ranh giới hôn nhân, phổ cập trong giao tiếp xã hội ngày nay.


Phim truyện "Tiểu Nương Nha" hàm chứa nhiều triết lý nhân sinh, sự phấn đấu và nghị lực trong cuộc sống đầy thách thức và khó khăn, đồng thời cũng dựng nên câu chuyện tình yêu đầy xúc động với những cảnh bi hài của hai mẹ con Cúc Hương và Nguyệt Nương.


Trong tập thứ 34 (tập cuối), Nguyệt Nương trước lúc lâm chung, có lời trăng trối rất có giá trị với con gái của mình: "Người mà mình yêu chưa hẳn họ có yêu mình; người mà yêu mình cũng chưa hẳn mình có yêu họ. Tuy nhiên, con cần có quyết định theo sự hướng dẫn của lương tâm." (你愛的人,不一定對你好;對你好的人,不一定是你所愛,但是你還是要做出你認為是對的決擇). Thực vậy, mỗi người mình gặp gỡ trong đời đều có nhân duyên:


- Người thích mình cho mình ấm áp và dũng khí.

- Người mình thích cho mình biết tình thương và kính mến.

- Người mình không thích dạy mình sự bao dung và tôn trọng.

- Người không thích mình để mình tự kiểm thảo và  trưởng thành.


Nguyệt Nương, một cô gái tài hoa, thông tuệ, duyên dáng và tình tứ nhưng số phận lại bạc bẽo, nhiều gian truân. Nguyệt Nương đã gặp một chàng trai mà cô yêu thương say đắm, nhưng hồi kết của mối tình này lại không có kết cục hạnh phúc mà chúng ta thường thấy trong các câu truyện cổ tích.


Thân phận mong manh, đáng thương của Cúc Hương và Nguyệt Nương phải chăng là ấn chứng của câu nói "tự cổ hồng nhan đa bạc mệnh", xưa nay, bạc phận cứ đeo bám và song hành cùng kiều nữ giai nhân. 


Chợt nghĩ đến cuộc đời của Thúy Kiều trong "Đoạn Trường Tân Thanh", một cô gái có tài, có sắc, có hiếu... dồi dào cả 3, mà phải sống một cuộc đời lận đận, cam go, đầy giông tố, phải trải qua hầu hết những khổ đau bất hạnh của con người trần thế. Có thể nói, ai cũng có thể tìm thấy một phần đời của mình trong những cảnh ngộ khác nhau của thân phận Thúy Kiều.


Nhân dịp thưởng thức phim truyền, đồng thời cảm thương cho kiếp hồng nhan bạc mệnh của Thúy Kiều, Cúc Hương và Nguyệt Nương. Tôi muốn mượn mấy vần thơ trong phần kết truyện Kiều của Nguyễn Du:


“Ngẫm hay muôn sự tại trời,

Trời kia đã bắt làm người có thân

Bắt phong trần phải phong trần

Cho thanh cao mới được phần thanh cao.

Có đâu thiên vị người nào

Chữ tài chữ mệnh dồi dào cả hai.”


"Tiểu Nương Nha" đã đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong lĩnh vực phim truyền hình về vai trò chuyển tải đạo lý nhân sinh. Cuộc sống vốn dĩ chẳng dễ dàng, câu chuyện về sự cố gắng và nghị lực của con người trước cuộc sống đầy phong ba thử thách luôn khiến chúng ta cảm thấy động lòng.


Mặc dù xây dựng dựa trên nền tảng của một câu truyện cổ tích, nhưng "Tiểu Nương Nha" kết hợp với một số thực trạng xã hội, đã lột xác từ những truyện cổ tích có phần giống như thần thoại truyền thuyết và trở thành một bức tranh sống động, đa sắc đa màu về cuộc sống và tình yêu, đồng thời đi sát với cuộc đời cụ thể của chúng ta. Nhiều tình tiết hấp dẫn ly kỳ lôi cuốn khán giả theo sát sự diễn biến của câu chuyện qua từng giây từng phút, bộ phim này xứng đáng để bạn dành thời gian thưởng lãm. Còn bạn, đã sẵn sàng tham gia vào hành trình đầy bi thương và rồi lại hy vọng cho một ngày mai tươi sáng?


Trường K5

12-29-2023



Phim truyền hình : Tiểu Nương Nha (phụ đề tiếng Anh)

Pháp-Nhật, sự hội ngộ của hai nền nghệ thuật ẩm thực thế giới

 RFI tie6sng Việt -  Thanh Hà Đăng ngày: 


Pháp - Nhật : khi hai « ông khổng lồ có tâm hồn ăn uống » gặp nhau, họ dễ dàng cùng nhau bước lên những đỉnh cao của nghệ thuật ẩm thực. Khó có thể tin rằng trong ba năm liền, ba vua bếp Nhật Bản thay phiên nhau đoạt chức Vô Địch Thế Giới ở môn Pâté-Croûte vốn được xem là một trong những « món tủ » của các đầu bếp Pháp. Cũng khó để đoán được là trà Nhật Matcha lại là dấu ấn của nhà làm bánh ngọt nổi tiếng Paris Laurent Duchêne.

Tủ bánh mang nhãn hiệu Laurent Duchêne tại hội chợ bánh ngọt Paris 17-06/2023.

Cuộc tranh tài quốc tế Championnat du monde de Pâté-Croûte 2023 vừa khép lại tại thành phố Lyon. Nhà vô địch năm nay là đầu bếp Frédéric Le Guen-Geoffroy. Ban giảm khảo tuy nhiên đã chú ý đến một ông vua bếp đến từ phương xa : Taiki Mano, 28 tuổi, hiện đang đứng bếp tại một khách sạn rất nổi tiếng tại Tokyo. Thú vị không kém là trong ba mùa tranh tài trước đây, ba nhà vô địch trong món ăn rất đặc thù này của Pháp đều là các ông vua bếp Nhật.....

Đọc bài viết trên RFI tiếng Việt:


12/27/23

Đường sắt Fangdong, giáp Việt Nam, kết nối với mạng lưới đường sắt của Trung Quốc

Tuyến đường sắt Phòng Thành Cảng-Đông Hưng ở Khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây phía nam Trung Quốc Ảnh: Được phép của Tập đoàn Đường sắt Nhà nước Trung Quốc


Hôm thứ Ba, nhà điều hành đường sắt nhà nước cho biết, tuyến đường sắt Fangdong, nối Fang Chenggang (Phòng Thành Cảng 
防城港) và Dongxing (Đông Hưng 东兴) ở Khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây, miền Nam Trung Quốc, sẽ đi vào hoạt động vào thứ Tư, kết nối thành phố Dongxing ở biên giới Trung Quốc-Việt Nam với mạng lưới đường sắt quốc gia của Trung Quốc.

Tuyến đường sắt có chiều dài 47 km và có tốc độ thiết kế 200 km/h. Đường sắt là tuyến đường đa năng phục vụ cả vận chuyển hành khách và hàng hóa.

Tuyến đường sắt bắt đầu xây dựng vào tháng 3 năm 2019 sẽ cắt giảm thời gian di chuyển giữa hai thành phố từ một giờ xuống chỉ còn 19 phút.

Theo công ty, việc vận hành đường sắt sẽ tối ưu hóa mạng lưới đường sắt trong khu kinh tế Vịnh Bắc Bộ Viêt Nam, đồng thời thúc đẩy các hoạt động thương mại và du lịch ở khu vực biên giới, đóng một vai trò quan trọng trong việc kết nối Sáng kiến ​​Vành đai và Con đường.

Tuyến đường sắt Fangdong bắt đầu vận hành thử nghiệm vào ngày 2 tháng 12.

Đường sắt này được đưa vào vận hành trong bối cảnh Trung Quốc và Việt Nam đồng ý hợp tác hơn nữa trong một số dự án đường sắt dọc biên giới, bao gồm đẩy nhanh xây dựng tuyến đường sắt khổ tiêu chuẩn Lào Cai - Hà Nội - Hải Phòng và đẩy mạnh nghiên cứu tuyến đường sắt khổ tiêu chuẩn Đồng Đăng nối Hà Nội, Móng Cái, Hạ Long và Hải Phòng.

Sun Zhang, chuyên gia đường sắt từ Đại học Tongji Thượng Hải, nói với Global Times hôm thứ Ba rằng việc bổ sung tuyến đường sắt Fangdong sẽ thúc đẩy hơn nữa thương mại của Trung Quốc với các nước ASEAN láng giềng và khai thác thêm những lợi ích do hiệp định thương mại Đối tác kinh tế toàn diện khu vực (RCEP) mang lại, mang lại sự thúc đẩy thương mại trong bối cảnh những cơn gió ngược chống toàn cầu hóa của một số quốc gia.

Sun cho biết, khả năng kết nối được tăng cường trong khu kinh tế Vịnh Bắc Bộ sẽ giúp các tỉnh nội địa của Trung Quốc ở phía tây nam đất nước, bao gồm các tỉnh Quý Châu và Vân Nam, tiếp cận thương mại đường biển hiệu quả về mặt chi phí.

Dữ liệu hải quan hồi đầu tháng 12 cho thấy trong 11 tháng đầu năm nay, thương mại của Trung Quốc với các nước ASEAN đạt 5,8 nghìn tỷ nhân dân tệ (811,64 tỷ USD), tăng 0,1% so với cùng kỳ năm ngoái. Khối lượng thương mại của nước này với ASEAN chiếm 15,3% tổng ngoại thương của Trung Quốc.

Một phái đoàn chính thức của Cục Đường sắt Việt Nam đã đến thăm Cục Đường sắt Quốc gia Trung Quốc và tham quan CRRC Changchun Railway Vehicles Co vào tuần trước, nghiên cứu tàu cao tốc với tốc độ tối đa 350 km/h và 160 km/h, đồng thời bày tỏ mong muốn công ty này tham gia. trong việc soạn thảo báo cáo nghiên cứu khả thi cho các dự án đường sắt và đường sắt cao tốc (HSR) tại Việt Nam, theo tuyên bố của nhà sản xuất tàu gửi đến Global Times hôm thứ Ba.

Nhiều đoạn đường sắt cao tốc đã được bổ sung vào mạng lưới HSR của Trung Quốc, mạng lưới đường sắt dài nhất thế giới, trong những ngày gần đây.

Đoạn dài 142 km nối Sán Đầu và Shanwei ở tỉnh Quảng Đông phía Nam Trung Quốc và đoạn dài 261 km nối Thành Đô và Yibin ở tỉnh Tứ Xuyên phía Tây Nam Trung Quốc đã được đưa vào hoạt động hôm thứ Ba.

Một đoạn khác trải dài 92 km ở phía tây tỉnh Phúc Kiến ở miền Đông Trung Quốc đã được bổ sung vào mạng lưới HSR của Trung Quốc trong cùng ngày.



Kỷ niệm ngày tháng cũ - Đại Hội Thể Thao Liên Viện

Niên khóa đầu tiên của Khóa 1 CTKD (1964-1965). Viện Đại Học DaLat đứng ra tổ chức Thể Thao Liên Viện gồm các Viện Đaị Học Saigon, Viện Đaị Học Huế, Viện Đại Học DaLat. *

Trong một bức hình của một đặc san kỷ niệm của Viện Đại Học DaLat (Kỷ yếu Viện Đại Học DaLat 1958-1968) tôi thấy người cầm bảng cho phái đoàn lực sĩ của Viện Đại Học DaLat là mỹ nhân ÁNH TUYẾT (K1, cố phu nhân của ông VĨNH Tây (K1).  Hàng sau có 2 ông mà tôi nhận diện được là ông HUỲNH THOẢNG (K1) và ông NGÔ ĐÌNH NĂNG (K1). Kỳ dư các ông các bà lực sĩ khác vì hình mờ nên không thấy được!

Unbenannt

Niên khoá sau 1965-1966, tôi "bị" (ghi tên cho đông đảo, xôm tụ) tham dự với "tư cách lực sĩ" (lực sĩ gì mà ốm nhom ốm nhách) của Viện Đại Học DaLat với hai bộ môn : bơi lội, điền kinh chạy 100 mét nước rút và marathon. 

Nhờ vậy mà sau này "lặn sâu", "chạy làng" hơi nhiều). Lần tổ chức Thể Thao Liên Viện này do Viện Đại Học Saigon đứng ra "đăng cai". 

Tất cả các lực sĩ của các Viện (ngoài Viện Đại Học Saigon và Viện Đại Học Vạn Hạnh, thành lập tháng 9/1964) đều trú ngụ tại Sân Vận Động Cộng Hòa , đường Nguyễn Kim. 

Các lực sĩ của các quốc gia trên thế giới trước khi tranh tài trong nước hay ở ngoại quốc đều phải cấm trại. Tuy nhiên,các lực sĩ của Viện Ta thì chơi ngược lại ! Đáp máy bay C.130 từ phi trường Cam Ly đến Saigon, xe buýt chở về sân vận động Cộng Hòa, nhận phòng, rồi... dzọt. Chỉ có giờ ăn trưa và ăn tối thì mới thấy một số các ông lực sĩ của Viện Ta xuất hiện để ăn. Vì thức ăn toàn hảo hạng dành cho các lực sĩ theo tiêu chuẩn quốc tế, bảo đảm đầy đủ calorie, nào là bíp tết, khoai chiên, cá , rau cải, trứng, đường sữa, phó mát, bơ...Còn tiền riêng thì đi du hý ! 

Có ông lặn kỹ quá đến nỗi không nhớ lịch trình mình thi đấu ngày nào, giờ nào; vội xẹt ngang hỏi, nếu ngày mai thi, thì tối ngủ lại sân vận động...Vì năng "luyện tập" như vậy nên Viện Ta bàn tính nhường nhịn khiêm tốn nên nhường huy chương cho các Viện khác hơi nhiều ! 

Phần tôi, khi bắt đầu gõ nhịp chạy 100 mét nước rút (không có bắn súng hơi) mới dợm chân được vài bước thì, xui quá, "vọp bẻ" nên đành tức tưởi nhìn lực sĩ khác đoạt mất huy chương vàng! 

Có một tay sinh viên Kiến Trúc Saigon tên là HAY (không nhớ họ) cùng dự thi môn chạy marathon với tôi. Tên nầy ghê gớm lắm! Tôi nhìn hắn chạy thử 10 vòng chu vi sân vận động (hình như 800 mét mỗi vòng) mà thấy khiếp. Hắn chạy đều đều mấy vòng đầu, đến còn hai vòng chót nữa thì hắn chạy nước rút! Chạy xong, hắn lên khán đài ngồi gần tôi mà không thấy mệt gì cả, hơi thở vẫn điều hoà. Tôi ngạc nhiên hỏi hắn thì hắn bí mật cho biết vì nhịp tim của hắn rất đặc biệt, tim đập rất chậm nên không thấy mệt. Phần tôi thì nhịp tim đập nhanh! Nhất là khi nào đối diện với một người đẹp thì nó càng gia tốc hơn. Vì vậy hôm sau, tới giờ thi, thấy hắn, tôi nể mặt, nhường huy chương cho hắn. Dại gì ló đầu ra khi biết chắc mình thua một ngàn phần trăm rồi! 

Một sự kiện rất đặc biệt được thông báo cho các lực sĩ của các Viện là Tướng Nguyễn Cao Kỳ lúc đó là Chủ Tịch Uỷ Ban Hành Pháp Trung Ương, sẽ đến găp gỡ và nói chuyện với sinh viên vào một buổi tối. Chiều đó, tôi ở lại sân vận động để có dịp nhìn và nghe ông Tướng nói chuyện nhưng thấy các toán vệ sĩ, các toán lính đi dò mìn chung quanh sân vận động, tôi thấy "lạnh cẳng " nên...dzọt sớm !

Kết quả hơn hai tuần thi đấu, dường như Viện Ta đoạt huy chương rất "nhẹ nhàng". NGUYỄN KHOA VĂN (K2) đoạt huy chương đồng về môn bơi lội.

Niên khoá 1966-1967, tới phiên Viện Đại Học Huế đứng ra tổ chức. Ngoài Viện Đại Học Huế, chủ nhà, còn có các Viện Đại Học khác như Saigon, Vạn Hạnh và DaLat. Lần nầy phái đoàn lực sĩ nam nữ của Viện Ta rất đông. Cũng dễ hiểu thôi. Saigon thì quen thuộc quá rồi. Còn Huế thì ít người có cơ hội biết...Đây là một dịp may hiếm có. Với thành tích lừng lẫy qua cuộc tranh tài năm ngoái tại Saigon, tôi lại được chọn một lần nữa và cũng thi các bộ môn cũ bơi lội và chạy.

Đoàn lực sĩ của Viện Ta tham dự các bộ môn thi đấu như sau :

NAM LỰC SĨ
- Bóng tròn: Vũ Trong Thức (K1)Trần Thiện Tường (K1)Trần Văn Tài 2..
- Bóng rổ: Trần Khải Nguyên (K1) Huỳnh Thoảng (K1) Ngô Đình Năng (K1)
Châu Văn Nghiệm (K10) Đỗ Khắc Khương (K2)...
- Bóng bàn: Vũ Trọng Thức (K1) Trần Văn Lược (K1) Đặng Minh Phương (K1)...
- Bóng chuyền: Vũ Trọng Thức (K1) Nguyễn Phước Tuyển (K2) Trần Khải Nguyên (K1)...
- Nhu Đạo: Nguyễn Quốc Vọng(K1) Mai Trung Cường(K1) Hoàng Ngọc Phan 2
...Triệu (VK) và Nguyễn Đình Cận(K1)..
- Điền Kinh: Trần Quang Cảnh (K1,Cảnh Hù) Hoàng Đình Thường, Hiệp2
- Bơi lội: Nguyễn Văn Hiệp (K2)...
- Badminton: Lý Đăng Khoa (K2)...
Đặc biệt ông Vũ Trọng Thức (K1) mặc dù người nhỏ con nhưng hầu như môn nào ông cũng bao giàn hết.
(Trich email của Cao Đình Phúc gửi, nói về Vũ Trọng Thức: "Hiep oi”.

Nói về mục này là phải nhớ tới Vũ Trọng Thức K1 (dân thể thao đủ môn: bóng bàn, đá bóng ...mặc dù bé tí teo nhưng thời đó dữ dằn lắm, lại còn được đại diện sinh viên VN qua Nhật thi đấu (môn gì không biết) nhưng chắc chắn là chỉ có một mình nó được cử đi để cầm cờ VN vào ngày khai mạc (năm nào không rõ) và đoàn VN cũng chỉ có một mình ên ... dễ sợ chưa ?")

Đặc biệt xin lỗi những anh có tham dự nhưng không có tên, vì không nhớ hết. Xin lên tiếng.Có vài anh khóa 3 nữa...

NỮ LỰC SĨ
- Điền Kinh: Phạm Thị Sáng (K1), Văn Thị Xuân Thuỳ (VK), Bùi Ngọc Nga K1, Thân Thị Thiên Nhiên (K1)...
- Badminton:..Kim Loan (VK, dân Nhatrang), Chu Nguyệt Nga (K2 hay 3)?...
Còn các bộ môn khác,  không nhớ môn nào và các nữ lực sĩ nào tham dự...

Ngoài ra có một số các chị mặc dù có tham dự nhưng không thi đấu một môn nào cả, điển hình là chị Trần Khánh Tuyết (K1) như email chị viết như sau:
" Các Thụ Nhân lực sĩ xa xưa thân,
Tui chỉ nhớ Cha bảo tui phải theo Đoàn ra Huế để... lo cho anh em. Mò hoài trong ký ức chỉ nhớ được hình ảnh mình chạy tới, chạy lui...ném nước đá (hay nước lạnh?) cho các bạn. Còn lo thêm cái gì khác thì không nhớ ra nổi! Rõ khổ cho Cha! Bao nhiêu là tin cậy vào TN con này, cả đời chỉ rong chơi!"...Hình như có cả chị Lạc Kim Anh (K1) phu nhân của anh Các nữa, chắc cũng chạy tới chạy lui...Như vậy có thể nói lực sĩ thi đấu và "lực sĩ chạy tới chạy lui " quân số ngang ngửa với nhau...

Trước khi ra quân cũng phải tập dượt như ai. Về môn bơi lội thì chịu thua. Không biết hồi đó ở DaLat có piscine nào không. Không lẽ tôi phải về Nhatrang để tập dượt. Tự cho phép mình miễn tập môn này. Chỉ còn môn điền kinh, môn này dưới quyền "sinh sát" của ông Hồ Quang Nhựt (K1), người rất nổi tiếng, nay là thầy sáu vĩnh viễn - phó tế bên Công Giáo). Chạy nước rút thì tập trong sân vận động bên kia bờ hồ. Chạy việt dã (marathon) chung quanh bờ hồ. Ông Nhụt lái chiếc Vespa xanh, "đệ tử" của ông ...Hồ là...HOÀI NAM (K2, không nhớ họ) ngồi phía sau. Tôi chạy mấy vòng chu vi bờ hồ, mệt bở hơi, bèn lỉnh vào một gốc cây để thở và trốn...Các môn khác như bóng bàn, bóng rổ, bóng chuyền, nhu đạo...thì tập dượt trong Đaị Học Xá...

Từ phi trường Cam Ly, khoảng 10 giờ sáng, chiếc vận tải cơ C130 chở phái đoàn lực sĩ Viện Đại Học Dalat (khoảng 60 năm nữ lực sĩ ?) đáp xuống phi trường Phú Bài sau khoảng gần 5 giờ bay. Phi công chính và phi công phụ là người Mỹ, thuộc Không Lực Hoa Kỳ. Các phi công mở cửa phòng lái, ai muốn lên xem thì tự nhiên. Có một vài nữ lực sĩ lên xem và có chị còn ngồi vào ghế phi công phụ (Không biết về sau này có chị nào "lái phi công" không ?). 

Vừa bước ra khỏi phi cơ thì nữ lực sĩ Văn Thị Xuân Thuỳ (Văn Khoa, một hoa khôi của Viện, dân Nhatrang, hiện ở Sacramento, Bắc CALI)...xỉu liền (lực sĩ Viện ta thì cỡ này không hà!). Lực sĩ Nguyễn Đình Cận không biết từ đâu (chắc hờm sẵn rồi) phóng nhanh đến đỡ người đẹp trong đôi vòng tay dũng mãnh của chàng y hệt như nàng Juliette từ ban công nhảy đại xuống (chết bỏ, tình yêu mãnh liệt như vậy đó !) trong vòng tay đón chờ của Roméo...Vài phút sau thì Juliette Xuân Thuỳ tỉnh lại...Vì lu bu lo lấy đồ đạc cá nhân nên tôi không biết chàng Roméo Cận có áp dụng phương pháp hô hấp nhân tạo mouth to mouth hay không?

Xe buýt chở phái đoàn về trú tại Trường Kiểu Mẫu bên tả ngạn sông Hương. 

Khách sạn Hương Giang lúc này đang còn xây cất...Buổi chiều, phái đoàn của Viện Đaị Học Huế, chủ nhà, mời khách bữa cơm tối trong một lớp học trên lầu của trường, với những món đặc sản Huế...Giờ đây nhớ lại bữa cơm chiều sơ giao đó mà thấy hồn cứ lâng lâng...Một chàng lực sĩ ngồi thì có hai nàng tiên nữ xứ Thần Kinh ngồi hai bên, cứ như là Hoàng Thượng ngự yến ...Tiếng nói ngọt ngào, nhỏ nhẹ, nghe như rót mật vào tai...làm các chàng Dalat đê mê, đờ đẫn...Tôi phải lắc lắc cái đầu để tỉnh táo lại, cố giữ vững "lập trường, đề cao cảnh giác, biết đâu địch đang gài mỹ nhân kế đây. "Nhưng vẫn còn văng vẳng nghe tiếng oanh vàng thỏ thẻ bên tai"  Anh nhợ bữa mô thi ẹ ẹ một chút hay bỏ thi cũng được, hỉ ". 

Vì em,  cỡ nào anh cũng  tới  hết !...Còn các nữ lực sĩ của Viện ta thì cũng vậy, có hai chàng trai núi Ngự Bình kèm cặp hai bên, chắc lại chơi cái chiêu .."đực rựa kế..". Địch ghê gớm thật ! Yến tiệc xong xuôi, các hoàng hậu, thứ phi và cung tần mỹ nữ lui vào chốn khuê phòng, còn các hoàng thượng thì lo đi ngủ...đò ! (cho chắc ăn). Tôi và hai tay "cốt đột" khác (xin chịu, cố gắng nhớ lắm mà không nhớ nổi là 2 tên nào) đi lên đường Huỳnh Thúc Kháng - Hàng Bè để mướn đò. Sực nhớ một con số nhà trên con đường này, tôi tìm đến và bấm chuông...Hai phút trôi qua, không động tĩnh. Tôi bấm lần thứ hai, nghe tiếng chuông reo, nhưng im lìm...

Tôi bỏ đi...Câu chuyện như thế này: năm trước (65-66) tôi với 2 tay cùng khóa đang ngao du khu Hoà Bình trong một buổi sáng sớm nắng đẹp. Bỗng dưng có một bóng hồng từ xa đi lại, nhắm ngay tôi mà đi tới...Hai tay kia dạt ra (sợ văng miểng). Tôi thủ thế. Một thoáng thật nhanh, tôi nhìn khuôn mặt của người đẹp xem có quen quen không, xem có phải là "nạn nhân" bị tôi "chạy làng" không. Hên quá ,không phải! Lại lo,có phải" nữ sát thủ" được thuê mướn không ? "Anh có phải sinh viên DaLat ?". Một giọng Huế cất lên nhẹ nhàng như gió thoảng. Tôi gật đầu như cái máy. Nàng là sinh viên Huế lên Dalat chơi và hỏi đường. Tôi dẫn đi một đoạn rồi chia tay .Nàng cho tôi biết tên nàng là... DIỆM TR. nhà số...đường Huỳnh Thúc Kháng..."Khi mô anh ra Huệ, nhớ đến nhà em chơi...". Nay tôi đã đến nhưng không gặp. Âu cũng là ...duyên số !(Tôi có hỏi về nàng với các bạn sinh viên Huế được biết nàng là ái nữ của Giáo sư Khoa Trưởng Văn Khoa Huế).

Đò cắm sào giữa giòng sông Hương. Ánh trăng rằm lung linh mặt nước. Nhìn lên bầu trời, dung nhan của chị Hằng tròn trịa, tươi tắn, trong vắt...Gió thổi nhè nhẹ mát rượi. Không gian tĩnh mịch.Tâm hồn chùng xuống. Ánh đèn cầu Trường Tiền hiu hắt xa xa. Chúng tôi ngả lưng ở khoang cuối của con đò.  Khoang giữa là của gia đình bác chủ đò. Bác khoảng trên sáu mươi. Tóc, râu đã bạc. Cô cháu gái trạc 16, mái tóc dài xoã một bên đang ngồi học bài dưới ánh đèn dầu. Một bức tranh đẹp tuyệt vời. Chúng tôi di chuyển ra khoang trước ngồi ở mũi đò. Một lúc sau có 2 chiếc xuồng nhỏ tấp vào hai bên mũi thuyền. Những chiếc xuồng này bán đồ nhậu như hột vịt lộn, khô mực...và các đặc sản Huế như nem, bánh nậm. Chúng tôi mua một số với vài chai bia "con cọp”...Cứ tưởng mình như người Lý Bạch uống rượu làm thơ dưới trăng! (không biết ông Lý Bạch uống rượu có "mồi" hay không.)

Tới ngày thi bơi lội. Từ ngày ra Huế tôi chẳng thèm bơi tập dượt làm gì vì biết chắc mình sẽ cầm đèn đỏ. Lo rong chơi đây đó. Sáng sớm chưa kịp súc miệng đánh răng rửa mặt là cả đám chúng tôi nhào ra ngồi trên lan can phía bên này của cầu Trường Tiền, ngắm nhìn những tà áo dài trắng của các nữ sinh, sinh viên đạp xe từ phía bên kia của cầu, phía chợ Đông Ba, về hướng chúng tôi như một đàn bướm trắng. Đẹp quá! Khu chúng tôi ở, trường Kiểu Mẫu, là một khu có nhiều các trường Trung Học và Đại Học Luật, Văn Khoa, Sư Phạm, trường Khải Định.Trường Đồng Khánh, Trường Đoàn Thị Điểm, bưu điện, nhà sách...(Không biết có đúng không, các anh chị em TN Huế ?) 

Một hôm "bè lũ" chúng tôi đi viếng chùa Thiên Mụ. Giòng sông Vân Thánh nước trong vắt chảy lững lờ soi hình các cô nữ sinh áo dài trắng, tóc dài nghiêng nghiêng vành nón đang đi ngược về phía chúng tôi. Bè lũ chúng tôi đành nằm dài xuống đất, đưa máy ảnh lên chụp vì chụp thẳng không được, chiếc nón bài thơ che gần hết khuôn mặt rồi...Mà sao cô nào cô nấy đều đẹp, đẹp đều...


Có bốn tuyển thủ của bốn Viện ghi danh tham dự môn bơi lội 100 mét tự do. Tôi biết là tôi chết chắc rồi! Làm sao mà địch nổi với tay sinh viên bơi lội nổi tiếng của Viện Đại Học Huế tên là THẮNG (không nhớ họ, sau này là bác sĩ quân y, có phu nhân là một người đẹp nổi tiếng ở Huế, tên là Ngọc Ng. ái nữ của ông chủ rạp xi nê Tân Tân Huế. Muốn biết, xin hỏi ông Vĩnh Hộ (K2).  Còn hai địch thủ kia, một của Viện Đại Học Saigon, một của Viện Đại Học Vạn Hạnh. 

Loa réo tên. Chỉ có tôi và 2 địch thủ của Huế và Sàigòn. Còn ông Vạn Hạnh thì mất tiêu..(tôi xin thề là không thương lượng cũng như không thuê "sát thủ" hại ông này !). Tôi mừng thầm. Chỉ có 3 huy chương...Chạy đằng trời khỏi nắng. Tiếng gõ lớn, cả ba chúng tôi phóng xuống.Thiệt hú hồn! Cái quần tắm của tôi lâu ngày không xử dụng, giây thun hơi chùng nên khi phóng xuống nó muốn...tuột ra...Hai lực sĩ Huế và Sàigòn bơi nhanh như rái, thoáng đã về đến đích. Còn tôi thì tà tà, lội đi đâu mà vội mặc dù trên bờ, phe mình cổ vũ quá ể, lẹ lẹ đi Hiệp, lẹ lẹ đi mày! Tôi cười...tình...Dĩ nhiên là hưởng huy chương đồng. Thấy chưa, hay không bằng hên!

Phần thi đấu nhu đạo. Ông Hoàng Ngọc Phan (K2 là ba của võ sĩ Lê Cung) thi đấu với ông Nghĩa (sinh viên kiến trúc Saigon, biệt danh là Nghĩa Trâu. Ông này khỏe như...trâu, môn nào cũng dự thi, còn hơn ông Vũ Trọng Thức nhà ta một bậc). Ỷ sức khoẻ và chiều cao ông này cứ nhào vào ôm ông Phan mà đè, chẳng có chiêu thức võ nghệ nào! Phe mình la ó phản đối kịch liệt! Cuối cùng cũng chấp nhận kết quả thua cuộc !

Đến môn thi Badminton (cầu lông) thì mới rõ "lòng dạ đàn ông"! Người ta thường nói "Lòng dạ đàn bà" chứ có bao giờ nói "lòng dạ đàn ông" đâu. Tuyển thủ của Viện ta (hình như là)...Kim Loan (VK) và "đối phương" là nữ sinh viên Huế tên là Thủy Tiên, một trong những người đẹp của xứ Huế ! Quả đẹp thật ! Tóc ngắn, khuôn mặt trái xoan, da trắng, hàng mi lông mày đen, cong vút, lại điểm thêm một nốt ruồi duyên ở cằm phải. Môi đỏ như son. Thân hình cân đối. Mặc đầm trắng kiểu thể thao, váy cao trên đầu gối, khoe cặp đùi thon và đều đặn...Thế có chết người không chớ! Đám "lựu đạn" chúng tôi thay vì ngồi bệt xuống đất bên phía gà nhà ủng hộ, lại kéo qua bên kia hết ráo, lại còn ủng hộ "kẻ thù' nữa chứ ! Mỗi lần người đẹp Thủy Tiên nhảy lên đập banh, gió thổi tốc lên, là chúng tôi muốn thót tim, may mà không có tên nào đứng tim,"tử trận" tại chỗ ! 

Kết quả nhãn tiền. Phe ta thua vì "lòng dạ" của ...mấy thằng sinh viên Dalat! " ...Ai bảo em là giai nhân..."

Kết thúc các cuộc thi đấu, chúng tôi được Viện Đại Học Huế cung cấp xe, chở đi thăm viếng các danh lam thắng cảnh của Huế : Hồ Tịnh Tâm, Đàn Nam Giao, lăng Tự Đức, Cửa Thuận An, Đồi Vọng Cảnh...Đi bộ tà tà trên đường Trần Hưng Đạo, Phú Văn Lâu, vào chợ Đông Ba mua chiếc nón bài thơ, ăn cơm Âm Phủ, chạy xe Honda vòng chảo tại sân vận động Tự Do...

Điều đáng nói là trong chuyến đi Huế tham dự thể thao, có một chuyện tình đẹp như mơ, kết thúc có hậu, đơm hoa kết trái, bây giờ con cháu đầy đàn. Chàng và nàng đều ở vào lứa tuổi đôi mươi. Nàng là sinh viên K1 CTKD. Chàng là Chủ Tịch Tổng Hội Sinh Viên Huế.

Xin đọc email của chị Thân Thị Thiên Nhiên(K1):
"Đại Hội thể thao Huế có tôi tham dự với môn chạy bộ. Được biết là chị PTS chạy bị té, anh D (chồng chị bây giờ) là chủ tịch sinh viên Huế đến cấp cứu và săn sóc suốt đời luôn..."
Và đây là điện thư của nàng :
"Nhắc chi chuyện té lúc chạy tiếp sức 400 mét Thiên Nhiên ơi!  Xui một phút kéo theo chuyện mang gông suốt đời. Hôm nào rảnh tui sẽ kể cho nghe chi tiết vụ này. Thiệt là xui! Cho gửi lời thăm ông xã. Thân. S."

Hiep 2
* Viện Đại Học Cần Thơ thành lập vào cuối tháng 3 năm 1966 nên không tham dự Thể Thao Liên Viện các niên khoá 1965-1966,1966-1967. Niên khoá 1967-1968 Viện Đaị Học Cần Thơ đứng ra tổ chức nhưng tình hình chiến sự lúc bấy giờ và nhất là sau trận Mậu Thân, việc tổ chức Thể Thao Liên Viện bị hủy bỏ cho đến ngày 30/4/1975.
(Bài này đã được đăng ngày 14-09-2012 trên TNBMNC)

12/25/23

Mille colombes (1977)- Mireille Mathieu -


Mille colombes
L'hiver est là sur les toits du village Le ciel est blanc, et j'entendsLa chorale des enfantsDans la vieille église, sur un orgueAux couleurs du temps
Que la paix soit sur le mondePour les cent mille ans qui viennentDonnez-nous mille colombesÀ tous les soleils levantsDonnez-nous mille colombesEt des millions d'hirondellesFaites un jour que tous les hommesRedeviennent des enfants
Demain c'est nous, et demain plus de guerreDemain partout, les canonsDormiront sous les fleursUn monde joli est un mondeOù l'on vit sans peur
Que la paix soit sur le mondePour les cent mille ans qui viennentDonnez-nous mille colombesÀ tous les soleils levantsDonnez-nous mille colombesEt des millions d'hirondellesFaites un jour que tous les hommesRedeviennent des enfants
Que la paix soit sur le mondePour les cent mille ans qui viennentDonnez-nous mille colombesÀ tous les soleils levantsDonnez-nous mille colombesEt des millions d'hirondellesFaites un jour que tous les hommesRedeviennent des enfants

12/24/23

Fuggerei - Khu nhà từ thiện lâu đời nhất thế giới tại TP Augsburg Đức.

Fuggerei là khu phức hợp nhà ở xã hội lâu đời nhất trên thế giới vẫn được sử dụng. Đó là một vùng đất có tường bao quanh trong thành phố Augsburg, Bayern, Đức. Nó lấy tên từ gia đình Fugger và được thành lập năm 1516 bởi Jakob Fugger (được gọi là "Jakob Fugger giàu có"), là một nơi mà người dân nghèo của Augsburg có thể tới ở. Khoảng năm 1523, 52 ngôi nhà đã được xây dựng, và trong những năm sau đó khu vực mở rộng với những đường phố khác nhau, những sân nhỏ và một nhà thờ. Những cánh cổng được khóa vào ban đêm, vì vậy Fuggerei rất giống với một thị trấn nhỏ thời trung cổ độc lập. Nó vẫn còn là nơi cư trú ngày nay, và như vậy là dự án nhà ở xã hội lâu đời nhất trên thế giới.

1)- Giá thuê nhà căn bản đã và vẫn là 1 Rheinischer Gulden / mỗi năm (tương đương 0,88 euro),
2)- cũng như ba lời cầu nguyện hàng ngày cho các chủ sở hữu hiện tại của Fuggerei - Kinh Lạy Cha, Kính Mừng, và Kinh tin kính Nicea.

Các điều kiện sống ở đó vẫn còn giống như 500 năm trước: Phải sống ít nhất hai năm tại Augsburg, có đức tin Công giáo và nghèo khổ nhưng không mắc nợ. Năm cổng vào vẫn bị khóa mỗi ngày vào lúc 22:00.

Một căn hộ kiểu mẫu
Đơn vị nhà ở trong khu vực gồm có 45-65 mét vuông (500-700 bộ vuông) mỗi căn hộ, nhưng vì mỗi đơn vị có lối vào riêng của mình từ ngoài đường, nó giống như sống trong một ngôi nhà. Không có chỗ ở nào phải chia sẻ; mỗi gia đình có căn hộ riêng của mình, trong đó bao gồm một nhà bếp, một phòng khách, một phòng ngủ và một phòng phụ nhỏ, tổng cộng khoảng 60 mét vuông. Tất cả căn hộ tầng trệt đều có một khu vườn nhỏ và nhà vườn, trong khi căn hộ tầng trên có một gác mái. Tất cả các căn hộ có tiện nghi hiện đại như truyền hình và nước dùng. Một căn hộ tầng trệt không có người ở, được dùng như là một bảo tàng mở cửa cho công chúng. Các chuông cửa nhà có hình dạng phức tạp, duy nhất, có trước khi đèn đường được thiết kế, để người dân có thể xác định cửa của họ bằng cách cảm nhận tay cầm trong bóng tối.

Lịch sử

Gia đình Fugger trở nên giàu có nhờ nghề dệt và buôn bán. Jakob Fugger "giàu có" mở rộng lợi ích kinh doanh của họ bằng cách khai thác mỏ bạc và kinh doanh với Venice. Ngoài ra ông là một nhà tài chính và xem Vatican là một khách hàng đáng chú ý. Gia đình ông trở thành những người hỗ trợ tài chính cho nhà Habsburg và ông đã tài trợ cho cuộc bầu cử thành công của Karl V làm Hoàng đế của Đế quốc La Mã Thần thánh trong 1519.

Fuggerei được xây dựng lần đầu tiên giữa năm 1514 và 1523 dưới sự giám sát của kiến trúc sư Thomas Krebs, và vào năm 1582 Hans Holl thêm vào Nhà thờ St. Mark cho khu nhà ở này. Được mở rộng hơn nữa trong năm 1880 và 1938, Fuggerei ngày nay bao gồm 67 ngôi nhà với 147 căn hộ, một cái giếng, và một tòa nhà hành chính. Fuggerei bị hư hỏng nặng do các vụ đánh bom Augsburg trong Thế chiến II, nhưng đã được xây dựng lại theo kiểu ban đầu.

Bảo trì

Fuggerei được hỗ trợ bởi một tổ chức từ thiện được thành lập vào năm 1520 mà Jakob Fugger tài trợ với một khoản tiền gửi ban đầu là 10.000 gulden. Theo tờ Wall Street Journal, tổ chức từ thiện này được quản lý cẩn thận với nguồn thu lớn nhất đến từ những tài sản lâm nghiệp của gia đình Fugger kể từ thế kỷ thứ 17. Số tiền nhận được hàng năm của tổ chức thay đổi sau khi khấu trừ một tỷ lệ sau lạm phát là 0,5% đến 2%.

Đứng đầu gia đình Fugger hiện nay là nữ bá tước Maria-Elisabeth von Thun und Hohenstein, nhũ danh bá tước Fugger von Kirchberg, sống tại lâu đài Kirchberg. Hiện nay tổ chức từ thiện này được quản lý bởi Wolf-Dietrich Graf von Hundt. 

Hiện nay, lệ phí cho một tour du lịch vào Fuggerei là 16,00 € / người, hơn nhiều lần tiền thuê nhà hàng năm. /-

Tham khảo: