Samstag, 31. August 2013

Những cảnh đời trong một bệnh viện ở Sài Gòn

Tác Giả: Văn Lang

SÀI GÒN (NV) - Cảm nhận đầu tiên khi đến bệnh viện Chấn Thương Chỉnh Hình Sài Gòn là sự quá tải đến mức ngột ngạt của số lượng người khám và điều trị bệnh tại đây.
Cảnh này có lẽ không “mới lạ” gì nếu như những ai đã từng có dịp tới bệnh viện Hòa Hảo, bệnh viện Nhân Dân Gia Ðịnh (Trung Tâm Ung Bướu), hay bệnh viện Chợ Rẫy.
benhvien vn 1

Trung Tâm Chấn Thương Chỉnh Hình Sài Gòn, nguyên là bệnh viện Sùng Chính trước 1975. (Hình: Văn Lang/Người Việt)
Nhưng cái “ấn tượng” ở đây là những “lớp” bệnh nhân chuyển lên từ phòng cấp cứu nằm dọc hành lang, chờ trong phòng có người xuất viện thì mới được “trám” chỗ vô.
Bệnh viện Chấn Thương Chỉnh Hình Sài Gòn tọa lạc tại số 929 đường Trần Hưng Ðạo, quận 5.

Bệnh viện này nguyên là bệnh viện Sùng Chính, do bang Hẹ (của người Hoa) góp đất và góp tiền xây dựng vào cuối thập niên 60, cho tới năm 1970 thì hoàn thành.
Ngày nay tại bệnh viện, cũng như trước nhiều phòng điều trị nội trú vẫn còn nguyên những dòng chữ tiếng Hoa. Sau 1975 (khoảng 1978) bệnh viện Sùng Chính bị “quốc hữu hóa,” sau đó kết hợp với khoa Chấn Thương Chỉnh Hình của bệnh viện Bình Dân thành lập Trung Tâm Chấn Thương Chỉnh Hình Sài Gòn (cho tới ngày nay).
Về mặt chuyên môn sâu về chấn thương chỉnh hình thì có lẽ đây là bệnh viện được coi là “giỏi” nhất ở miền Nam. Nhưng về phòng ốc, trang thiết bị thì đã quá cũ kỹ, càng trở nên tồi tệ trong tình trạng bệnh nhân quá tải.
Những cảnh đời éo le
Trước khoa Cấp Cứu của bệnh viện Chỉnh hình, chúng tôi ngồi trò chuyện với một bà mẹ của một bệnh nhân.
Trong khi nói chuyện, người phụ nữ này cứ lôi ra lôi vô một cái bịch ni-lông ướt ướt nước, lấy làm “nghi nghi,” chúng tôi liền hỏi cái bịch gì mà chị cứ lấy ra lấy vô hoài vậy?
Nghe hỏi, chị kia liền mở bịch ni-lông lôi ra một... ngón tay, đã bị trắng bệch vì ngâm nước đá quá lâu, dù màu sơn móng tay vẫn còn tươi. Hú hồn hú vía, nhưng chúng tôi cũng ráng hết sức tỏ ra bình tĩnh và hối chị mau đưa ngón tay”ướp lạnh” kia cho bác sĩ khoa Cấp Cứu.
Chị kia mang ngón tay ướp đá đi hồi lâu mới thấy quay lại. Hỏi thăm, chị cho biết bác sĩ đưa cho chị một cái bịch ni-lông còn mới, kêu chị ra ngoài cổng mua nước đá “ướp” ngón tay tiếp, chờ khi nào con chị vô phòng mổ thì đưa cho bác sĩ mổ, coi còn xài được thì xài (?!). 
Tìm hiểu tiếp vụ “ngón tay,” chúng tôi được biết, nạn nhân là một cô gái tuổi đôi mươi mười tám, làm công nhân tại Ðức Hòa-Ðức Huệ, Long An, bị tai nạn trong khi làm việc. Gia đình cô gái chuyển cô vô bệnh viện cấp cứu lúc 3 giờ đêm, và cho tới 3 giờ chiều hôm sau (24 tiếng) cô mới được mổ, và ngón tay bị đứt của cô đã bị bỏ.
Tại một phòng điều trị nội trú, chúng tôi gặp một người đàn ông cao to. Anh cho biết anh là nhân viên điều hành xe buýt của một “hợp tác xã” xe buýt, bị gãy xương bả vai. Khi nhập viện, anh có đưa thẻ bảo hiểm y tế nhưng không được giải quyết, vì nhân viên bệnh viện đòi phải có bảo hiểm tai nạn, nghe giải thích “lung bùng” lỗ tai quá, anh quyết định mổ “dịch vụ,” tự bỏ tiền túi ra thanh toán hết hơn 8 triệu đồng.
Về nhà được hai ngày, khi vợ anh chăm sóc vết thương cho chồng mới thấy chỗ mổ “lồi” ra hai con ốc vít (dùng để nẹp xương), sợ quá hai vợ chồng tức tốc nhập viện. Bệnh viện yêu cầu anh mổ lại và dĩ nhiên là phải đóng thêm 8 triệu đồng nữa, vừa bực vừa xót tiền hai vợ chồng anh quyết định làm “ầm ĩ” lên, cuối cùng một vị “có thẩm quyền” của bệnh viện đứng ra dàn xếp bớt cho anh được 5 triệu đồng, chỉ phải đóng thêm 3 triệu.
Nhưng việc anh phải lên bàn mổ lần nữa đau đớn cho người ta mổ banh ra sắp xếp lại gân, nhợ, xương xẩu thì không thấy ai giải thích gì hay có một lời xin lỗi.
benhvien vn 2

Bệnh nhân, đa số từ các tỉnh, đổ dồn về trung tâm chen chúc để chữa bệnh. (Hình: Văn Lang/Người Việt)
Một cậu thanh niên trẻ nằm chung phòng với anh nhân viên điều hành xe buýt,cũng bị gãy xương vai, kể với chúng tôi.
Quê cậu ở Tây Ninh, lúc té xe gãy xương vai rất đau nhưng cũng cố gắng chạy tới trạm y tế xã mong được cấp cứu, nhưng nhân viên ở đây viện lý do là khuya rồi không làm việc. Cậu phải đập cửa mãi, cuối cùng họ đành mở cửa băng bó tạm rồi kêu gia đình chuyển lên bệnh viện huyện.
Tại bệnh viện huyện họ nói ở đây không có khả năng điều trị và kêu gia đình đem bệnh nhân đi “càng xa càng tốt.” Thế là gia đình đành phải đưa xuống Trung Tâm Chấn Thương Chỉnh Hình Sài Gòn. Nghe nói mổ “dịch vụ” có giá từ 8 tới 10 triệu đồng, bà mẹ của cậu thanh niên thở dài, cho biết: “Trên tôi, đi cạo mủ cao su, từ đêm cho tới gần sáng mới được trả công có tám mươi ngàn đồng một đêm. Xuống đây nghe tiền toàn chục triệu không, ngán quá!” 
Một bệnh nhân từ Bà Rịa-Vũng Tàu xuống cho biết, đã vô nằm khoa cấp cứu của bệnh viện tỉnh được 6 tiếng, máu chảy nhiều nhưng chẳng thấy ai hỏi han, chăm sóc, vừa tức vừa sợ... chết, liền kêu taxi chở thắng vô Trung Tâm Chấn Thương Chỉnh Hình Sài Gòn. Tại đây, bác sĩ khám vết thương và cho khâu lại, vết thương chỉ khá sâu chứ không phải bị đứt động mạch (như bệnh nhân tưởng). Xin bác sĩ cho nằm lại, nhưng bác sĩ kê toa cho mua thuốc về nhà uống, bệnh nhẹ nên nhường chỗ cho nhiều bệnh nhân nặng còn phải nằm ngoài hành lang.
Tại cổng bệnh viện, chúng tôi gặp một bệnh nhân quê Bến Tre đi tái khám, anh cho biết hơn bốn tháng nay anh được điều trị từ Chợ Rẫy cho tới Chấn Thương Chỉnh Hình, tốn hết hơn 200 triệu đồng. Người gây tai nạn cho anh đã đền cho anh tất cả là 160 triệu đồng, ngoài việc bỏ thêm tiền túi, công việc gia đình mấy tháng nay bê trễ, chưa biết rồi sẽ ra sao? Anh thở dài, chào chúng tôi rồi tập tễnh chống cây nạng bước ra ngoài đường đón xe, khi cơn mưa chiều chỉ mới vừa thưa hạt.
Lời ước cho những bệnh nhân kém may mắn
Ai đó đã nói rằng: “Muốn biết thiên đàng hay địa ngục, cứ vô mấy bệnh viện của Việt Nam thì biết liền!”
Bao nhiêu năm qua, dân số Việt Nam phát triển theo cấp số nhân, nhưng ngành y tế và giáo dục ở Việt Nam chỉ phát triển theo cấp số cộng. Dẫu biết rằng cái khó nó bó cái khôn.
Nhưng tại sao không xây dựng những “cụm” bệnh viện “liên khu vực” cho các tỉnh thành nhằm giảm tải cho các bệnh viện ở Sài Gòn và giúp cho dân nghèo (miền quê) đỡ khổ, đỡ nheo nhóc trong cảnh cơm đùm, cơm nắm thăm nuôi bệnh nhân nằm viện?

Keine Kommentare: